Ngày xưa mẹ mình hay dùng từ "sầu đông" để chỉ mấy bà góa bụa, không chồng. Làm hồi đấy mình tưởng không chồng gớm lắm chứ. Giờ trải qua bao nhiêu chuyện, thấy không chồng sướng hơn có chồng nhiều. Thật ra lúc mới li dị, tự dưng ra đường, tự dưng thuê nhà, tự dưng nuôi con một mình ... bao nhiêu thứ tự dưng, mình không buồn là không đúng. Nhưng năm tháng trôi đi, kiếm được việc làm đủ tiền nuôi con, quen với việc thích thì nấu cơm, không thích thì đi ăn ngoài, nhà cửa thích làm gì thì làm, không ai ý kiến, mình đã hư thân, không còn thấy thú vị với đời sống hôn nhân mà cái gì, muốn hạnh phúc, luôn phải có ý kiến của người khác. Mình trẻ hơn hồi còn lấy chồng dù càng tuổi càng đuổi xuân đi. Và thỉnh thoảng, mình luôn tự hỏi, bao nhiêu lâu nữa mình mới có can đảm bước vào một cuộc hôn nhân khác ?
Các cuộc tình thi nhau ra đi bởi những cái lắc đầu của mình.
Mình biết mình còn vui, mình sẽ chưa biết sợ nếu mình còn khỏe mạnh. Hai chữ "tự do" nó quá quyến rũ.
Hai chữ "sầu đông" mình không thể giác ngộ. Cuộc sống độc thân là sáng sáng chạy lên ban công nhìn chim sẻ đánh nhau, tập tành một chút gọi là rồi tắm, rồi nằm vật ra hưởng thụ hơi mát trong lành của buổi sớm. Sau đó lụi hụi cho mèo chó ăn, ôm ấp từng đứa, gọi con dậy đi học. Con đi học rồi thì soạn bài, đi cafe hoặc lăn ra ngủ ngày. Giấc ngủ kéo dài đến gần trưa, được đánh thức bởi một tách cafe nóng rồi lại lăn vào công việc, vào chó mèo một hai lần nữa. Mình có nhiều hoài vọng, ước mơ hơn là lúc còn có chồng. Ngẫm ra, để có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc đúng như cái nhiệm vụ của nó, chắc chỉ trong mơ, vì hiếm khi có khi nào viên mãn được cả đôi, hiểu nhau và biết vì nhau.
Nếu chẳng có gì thuyết phục như thế thì mình khó lấy thêm một tấm chồng lắm.
Mình cũng thấy mình thay đổi nhiều, dường như thờ ơ hơn xưa với tình yêu. Chàng ở đây mình vui, cười như pháo ran. Chàng và mình hai đứa cùng hài hước và dễ dãi ngang nhau, thích thì nấu ăn, không thích thì ra ăn ngoài, cùng hay cafe, lướt web, tán nhảm. Mình thích đứng ở ban công buổi chiều nhìn xuống đường, chàng cũng thế. Ngày chàng ở đây, ban công luôn có hai đứa bá vai, bá cổ, cười khanh khách.
Vậy mà chỉ hết tuần - chàng đi - mình không thấy nhớ nhiều, chỉ hơi buồn đêm đầu tiên ngủ một mình. Nhưng lại thoải mái hết sức vì không đứa nào bật điều hòa quá lạnh, không đứa nào giành chăn rồi ngáy oang oang vào tai mình ....
Và mình ngủ một giấc không trăn trở tới sáng. Ngày mai hết nhớ.
Ngày mai hết nhớ vì hẹn cafe đông quá. Một tuần không gặp bạn bè tưởng như chết lâu lắm rồi. Ngày mai hết nhớ vì còn một đống các deadline chưa làm và một tỉ thứ chưa kịp đi mua sắm, sửa sang. Mình khấp khởi đợi Chủ Nhật tới để ba mẹ con tắm muối rồi ngủ hết một ngày cho đã ....
Và mình trở lại là một đứa lười điện thoại, lười chat face và cơ nguy ăn mắng rất cao. Cũng may là vào thời điểm tháng này, chàng rất bận.
Bạn mình bảo như vậy chàng và mình chẳng phải tình yêu. Chắc không ? Vì ở với chàng khá thú vị, như một cuộc đổi gió vậy.
Mình nhận ra mình có nhiều điều ước :
- Mình mong ước con mình khỏe mạnh, ngoan ngoãn, học giỏi.
- Mình mong kiếm được nhiều tiền để đi đây đi đó cùng con, cho con những gì vui nhất, tốt nhất.
- Mình ước mình có nhà để thôi vật vã kiếm tiền ầm ầm mỗi tháng mà quên cả nghỉ ngơi.
- Mình ước có chó mới, mèo mới, ước có thêm con thỏ chạy lạch bạch trong nhà như hồi còn bé.
Chưa bao giờ ước một người đàn ông.
Có nghĩa là với mình, "sầu đông" là một từ xa lạ.
Nếu bây giờ cho mình quay lại ngày xưa một lần nữa, mình vẫn chọn có con cái, gia đình vì nơi đó là nơi mình gặp Chôm - Chíp lần đầu tiên, là nơi mình được hạnh phúc làm mẹ. Nhưng mình sẽ li dị sớm hơn rất nhiều, sẽ hất bỏ nhiều chịu đựng mà xưa kia mình không dám.
Nhưng mình vẫn thích có Chôm và Chíp, điều đó không bao giờ thay đổi.
Sầu đông - cảm giác này có lẽ phải đợi thêm vài năm nữa !
Translate
Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013
Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013
Đơn giản thì chết ai ?
Rất muốn ngủ nhưng không sao ngủ được. Mình phải chờ thêm một tiếng nữa, cái nhà thuốc thân yêu của mình mở cửa thì may ra cơn sốt mới dịu đi. Giải sầu bằng cách viết nhảm trên này. Thật ra mình cũng lơ mơ một chút nhưng bị đánh thức bởi tin nhắn của cô bạn nhỏ hơn mình vài tuổi. Mình không tức nữa, nhưng nói thật là cảm giác rất mệt mỏi và không vui. Mình tự trách mình ngu và yếu đuối khi ốm một tí mà đã nhờ cô ấy đi mua thuốc đâm chả ra làm sao.
Mà cũng lạ, có một cơ số người hoàn toàn cứ hay gật đầu bừa khi được người khác nhờ nhưng không biết khả năng mình làm là bao nhiêu. Đến khi không làm được, lỡ chuyện thì lại bực bõ vì cái đứa nhờ nó dám nặng nhẹ hay cáu với mình. Hôm nay mình rất cáu, cáu bản thân thì đúng hơn, tự trách mình ngu vì đã hơn hai lần nhờ cô ấy mà không rút được kinh nghiệm. Lần thứ nhất, là cô ấy nhờ mình gọi người cài máy vi tính cho cô ta. Thằng bạn thân của mình chạy như điên như cuồng hai ba lần lên xuống nhưng cô ta thì vẫn : "tí em về", "hay đổi sang 3h chiều đi anh". Cô ta không hiểu hoặc không muốn hiểu bạn mình còn cả đống khách hàng, và vì cô ta, cả ngày hôm đó bạn mình chả làm ăn được gì. Khi mình gọi điện thoại cự nự, cô ấy gào lên rằng nhà cô ta đang đủ chuyện chứ có phải cô ta không muốn về đâu. Nhưng điều đơn giản nhất cô ta lại không làm nổi, không cần phải cố về, chỉ cần khi có việc bận, phải cân nhắc xem mình có về được hay không, hủy hẹn từ lúc sáng để người ta còn đi làm ăn, cô ta lại không làm. Và mình đã phải xin lỗi bạn rối rít, ngượng không biết để đâu cho hết.
Mình cũng là người vớ vẩn, biết cô ta là thế nhưng vẫn dại mặt nhờ khi mình chuyển nhà. Hẹn tám giờ, mười giờ mới gọi điện thoại là ngủ quên, lên nhà mình với bộ cánh bóng lộn, bóng đến mức không thể lau chùi, ôm, vác, là những thứ mình rất cần giúp một tay. Tí sau cô ta về, dửng dưng bảo mình là chỉ giúp được buổi sáng thôi. Tong luôn một ngày của mình giữa một núi việc.
Mình chẳng gọi lại cho cô nữa, cảm thấy rất ngán ngẩm. Giận thì không giận. Nói cho cùng, cô gái này khá là tốt, sòng phẳng, nhiệt tình (tuy hơi không đúng lúc) và cũng khá tình cảm. Sau một thời gian dài mình liên lạc lại với cô ấy. Và trong cơn sốt li bì, lại dại mặt nhờ lần thứ ba. Mình đã hỏi đi hỏi lại cô ấy là có thể mua thuốc cho mình trước 12h không, chắc chắn không, cô ấy nói như đinh đóng cột là chỉ khoảng 11h. Đến 12h hơn, vẫn còn chạy nhong nhong hỏi mình nhà thuốc ở đâu. Mình cáu. Còn cô ấy thì phân trần rằng nhà có con mọn, cô ấy phải cố lắm để đi. Cô ấy cố, mình biết, nhưng mình không cần. Đáng lẽ lúc mình nhờ, cô ấy chỉ cần nói rằng cô ấy không thể, mình đã không bí bách thế này.
Thằng con cô ấy bị vác nắng đi tìm nhà thuốc, cô ấy nhắn tin bảo nó ốm shock nắng rồi. Cái tin nhắn ấy cho mình một cảm giác nặng nề. Vì mình mà thằng bé ấy ốm. Mình chỉ thắc mắc một điều, sao cô ấy không từ chối lúc mình nhờ, vì mình có nài nỉ hay vật vã gì đâu, chỉ hỏi "em có thể không ?". Có thì nói có, không thì không, đã không ai bực ai, toàn làm hỏng chuyện.
Nhưng mình không giận, chỉ ngán ngẩm và mình nghĩ, chơi với cô ấy có lẽ mình vẫn chơi, vì thật ra cô ấy không phải là người xấu, nhưng nhờ vả hoặc làm ăn là mình vái cả nón.
Trong tình yêu cũng vậy, có nhiều người rất lạ, khi người ta tỏ ý yêu thương, không yêu cũng không có thái độ rõ ràng, cứ ỡm ờ, mất thì giờ cho cả đôi bên. Sợ nói ra người ta tổn thương mà không biết rằng kéo dài chịu đựng người ta như vậy còn làm người ta tổn thương hơn. Có ai trên đời, trừ mấy thằng hâm, thích sự thương hại ?
Phải hiểu rằng người ta đi tìm tình yêu, là tìm một kẻ mình yêu và yêu mình. Không yêu thì nói rõ cho người ta đi - Đời ngắn tũn, giam người ta thế rồi đùng một hôm bảo "em / anh xin lỗi, anh / em đã cố nhưng không thể", thì thằng nào chả điên lên. Cái đó thật không phải ác vừa.
Thiên hạ bảo mình ác vì mình đã không thích ai là mình lạnh như núi băng, không cho đến một trăm gram cơ hội, xua đuổi bạo tàn. Mình thì coi đó là nhân đạo, chỉ cần chia tay nói năng cho lịch sự, văn hóa, nhưng cái gì đã không thể là phải dứt khoát, tiết kiệm cuộc đời cho nhau đi tìm duyên khác. Có lẽ vì thế mà đến bây giờ, dù cũng bỏ một cơ số kha khá trai, nhưng mình chưa bị chửi lần nào.
Mình phát hiện ra chàng cũng có tính ấy thì phải. Hôm rồi rủ chàng đi coi Die Hard 5 - mình khoái Bruce Willies, chàng vui vẻ nhận lời nhưng sau đó có cái gì cứ mách bảo mình là chàng không thích. Mãi sau, khi mình bỏ luôn Die Hard rủ đi cafe, chàng mới thủ thỉ rằng "anh không thích coi cái phim vớ vẩn ấy, nhưng anh muốn làm em hạnh phúc". May quá, mình không đi ! Die Hard mình có thể đi coi một mình. Mình chúa ghét đi cùng ai không thích, phải chịu đựng những thứ mình thực sự enjoy. Rượu ngon phải có bạn hiền, chịu đựng nhau làm gì cho khổ thân. Thế là sau này, rủ chàng đi đâu mình đều kiểm tra cẩn thận và giải thích cho anh yêu biết rằng nếu anh không thích - anh có thể đi đâu anh thích - em sẽ đi nơi em thích, và quan trọng nhất, em không buồn vì anh không đi, nhưng em sẽ cảm thấy không vui khi biết anh phải chịu đựng thú vui của em.
Ôi đời sao mà nó khổ - Là tự người ta làm khổ bản thân mình, sao không sống đơn giản cho đời thanh thản.
Mình thấy ối anh cứ phải đi theo bạn gái shopping, mặt như cái bị. Mình mà là bạn gái anh í, mình đuổi ngay về nhà, tuyển một con bạn hẩu đi tung tẩy không sướng hơn sao.
Cái này chị em nhà mình cũng có đấy. Cứ lao vào hy sinh nhưng đàn ông vốn vô tâm, chẳng mấy thằng đánh giá được tầm cỡ hy sinh của chị em chúng mình đâu. Nên có thích hy sinh, cũng hy sinh vừa vừa .... sau này khỏi uất hận, than trách.
Sống đơn giản cho đời thanh thản.
Hôm nay nói chung là đen như chó mực, mới sáng ra đã chẳng vui vì chuyện vớ vẩn. Đúng là dại mặt.
Mình sốt quá rồi, chẳng viết nổi nữa, chuồn thôi !
Mà cũng lạ, có một cơ số người hoàn toàn cứ hay gật đầu bừa khi được người khác nhờ nhưng không biết khả năng mình làm là bao nhiêu. Đến khi không làm được, lỡ chuyện thì lại bực bõ vì cái đứa nhờ nó dám nặng nhẹ hay cáu với mình. Hôm nay mình rất cáu, cáu bản thân thì đúng hơn, tự trách mình ngu vì đã hơn hai lần nhờ cô ấy mà không rút được kinh nghiệm. Lần thứ nhất, là cô ấy nhờ mình gọi người cài máy vi tính cho cô ta. Thằng bạn thân của mình chạy như điên như cuồng hai ba lần lên xuống nhưng cô ta thì vẫn : "tí em về", "hay đổi sang 3h chiều đi anh". Cô ta không hiểu hoặc không muốn hiểu bạn mình còn cả đống khách hàng, và vì cô ta, cả ngày hôm đó bạn mình chả làm ăn được gì. Khi mình gọi điện thoại cự nự, cô ấy gào lên rằng nhà cô ta đang đủ chuyện chứ có phải cô ta không muốn về đâu. Nhưng điều đơn giản nhất cô ta lại không làm nổi, không cần phải cố về, chỉ cần khi có việc bận, phải cân nhắc xem mình có về được hay không, hủy hẹn từ lúc sáng để người ta còn đi làm ăn, cô ta lại không làm. Và mình đã phải xin lỗi bạn rối rít, ngượng không biết để đâu cho hết.
Mình cũng là người vớ vẩn, biết cô ta là thế nhưng vẫn dại mặt nhờ khi mình chuyển nhà. Hẹn tám giờ, mười giờ mới gọi điện thoại là ngủ quên, lên nhà mình với bộ cánh bóng lộn, bóng đến mức không thể lau chùi, ôm, vác, là những thứ mình rất cần giúp một tay. Tí sau cô ta về, dửng dưng bảo mình là chỉ giúp được buổi sáng thôi. Tong luôn một ngày của mình giữa một núi việc.
Mình chẳng gọi lại cho cô nữa, cảm thấy rất ngán ngẩm. Giận thì không giận. Nói cho cùng, cô gái này khá là tốt, sòng phẳng, nhiệt tình (tuy hơi không đúng lúc) và cũng khá tình cảm. Sau một thời gian dài mình liên lạc lại với cô ấy. Và trong cơn sốt li bì, lại dại mặt nhờ lần thứ ba. Mình đã hỏi đi hỏi lại cô ấy là có thể mua thuốc cho mình trước 12h không, chắc chắn không, cô ấy nói như đinh đóng cột là chỉ khoảng 11h. Đến 12h hơn, vẫn còn chạy nhong nhong hỏi mình nhà thuốc ở đâu. Mình cáu. Còn cô ấy thì phân trần rằng nhà có con mọn, cô ấy phải cố lắm để đi. Cô ấy cố, mình biết, nhưng mình không cần. Đáng lẽ lúc mình nhờ, cô ấy chỉ cần nói rằng cô ấy không thể, mình đã không bí bách thế này.
Thằng con cô ấy bị vác nắng đi tìm nhà thuốc, cô ấy nhắn tin bảo nó ốm shock nắng rồi. Cái tin nhắn ấy cho mình một cảm giác nặng nề. Vì mình mà thằng bé ấy ốm. Mình chỉ thắc mắc một điều, sao cô ấy không từ chối lúc mình nhờ, vì mình có nài nỉ hay vật vã gì đâu, chỉ hỏi "em có thể không ?". Có thì nói có, không thì không, đã không ai bực ai, toàn làm hỏng chuyện.
Nhưng mình không giận, chỉ ngán ngẩm và mình nghĩ, chơi với cô ấy có lẽ mình vẫn chơi, vì thật ra cô ấy không phải là người xấu, nhưng nhờ vả hoặc làm ăn là mình vái cả nón.
Trong tình yêu cũng vậy, có nhiều người rất lạ, khi người ta tỏ ý yêu thương, không yêu cũng không có thái độ rõ ràng, cứ ỡm ờ, mất thì giờ cho cả đôi bên. Sợ nói ra người ta tổn thương mà không biết rằng kéo dài chịu đựng người ta như vậy còn làm người ta tổn thương hơn. Có ai trên đời, trừ mấy thằng hâm, thích sự thương hại ?
Phải hiểu rằng người ta đi tìm tình yêu, là tìm một kẻ mình yêu và yêu mình. Không yêu thì nói rõ cho người ta đi - Đời ngắn tũn, giam người ta thế rồi đùng một hôm bảo "em / anh xin lỗi, anh / em đã cố nhưng không thể", thì thằng nào chả điên lên. Cái đó thật không phải ác vừa.
Thiên hạ bảo mình ác vì mình đã không thích ai là mình lạnh như núi băng, không cho đến một trăm gram cơ hội, xua đuổi bạo tàn. Mình thì coi đó là nhân đạo, chỉ cần chia tay nói năng cho lịch sự, văn hóa, nhưng cái gì đã không thể là phải dứt khoát, tiết kiệm cuộc đời cho nhau đi tìm duyên khác. Có lẽ vì thế mà đến bây giờ, dù cũng bỏ một cơ số kha khá trai, nhưng mình chưa bị chửi lần nào.
Mình phát hiện ra chàng cũng có tính ấy thì phải. Hôm rồi rủ chàng đi coi Die Hard 5 - mình khoái Bruce Willies, chàng vui vẻ nhận lời nhưng sau đó có cái gì cứ mách bảo mình là chàng không thích. Mãi sau, khi mình bỏ luôn Die Hard rủ đi cafe, chàng mới thủ thỉ rằng "anh không thích coi cái phim vớ vẩn ấy, nhưng anh muốn làm em hạnh phúc". May quá, mình không đi ! Die Hard mình có thể đi coi một mình. Mình chúa ghét đi cùng ai không thích, phải chịu đựng những thứ mình thực sự enjoy. Rượu ngon phải có bạn hiền, chịu đựng nhau làm gì cho khổ thân. Thế là sau này, rủ chàng đi đâu mình đều kiểm tra cẩn thận và giải thích cho anh yêu biết rằng nếu anh không thích - anh có thể đi đâu anh thích - em sẽ đi nơi em thích, và quan trọng nhất, em không buồn vì anh không đi, nhưng em sẽ cảm thấy không vui khi biết anh phải chịu đựng thú vui của em.
Ôi đời sao mà nó khổ - Là tự người ta làm khổ bản thân mình, sao không sống đơn giản cho đời thanh thản.
Mình thấy ối anh cứ phải đi theo bạn gái shopping, mặt như cái bị. Mình mà là bạn gái anh í, mình đuổi ngay về nhà, tuyển một con bạn hẩu đi tung tẩy không sướng hơn sao.
Cái này chị em nhà mình cũng có đấy. Cứ lao vào hy sinh nhưng đàn ông vốn vô tâm, chẳng mấy thằng đánh giá được tầm cỡ hy sinh của chị em chúng mình đâu. Nên có thích hy sinh, cũng hy sinh vừa vừa .... sau này khỏi uất hận, than trách.
Sống đơn giản cho đời thanh thản.
Hôm nay nói chung là đen như chó mực, mới sáng ra đã chẳng vui vì chuyện vớ vẩn. Đúng là dại mặt.
Mình sốt quá rồi, chẳng viết nổi nữa, chuồn thôi !
Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013
Trái tim của con
Ngày xưa mình đọc Andersen, luôn luôn có một tiêu chuẩn là khi còn trẻ con, có thể hiểu được tiếng loài vật, lớn lên là khả năng đó mất luôn. Hồi đó xem chỉ biết là thế, ngụ ý của sâu xa của nhà văn không thể nào mình suy ra. Lớn lên, mới thấy truyện Andersen không chỉ dành cho trẻ con mà còn để ối người lớn suy ngẫm. Tâm hồn con trẻ trong như ngọc, không thù hận, không ghen tị, dễ thứ tha nên mọi thứ yêu thương của thế giới đều có thể dễ dàng hiểu được. Và với trái tim trong veo, đầy mộng mơ, có thể nghe gió hát, lá reo và thú vật trò chuyện như cổ tích.
Đến giờ nhà mình tuy không có khả năng hiểu thú vật nói chuyện như trong cổ tích Andersen nhưng già đến trẻ đều hay có cái trò dịch nhăng nhít mấy con ranh trong nhà nói gì. Kẻ khả năng nhất, hăng hái dịch nhất là em Xù (có lẽ vì trẻ nhất trong nhà chăng ?). Mà các em nhà mình khá lắm mồm nên Xù tha hồ dịch. Ví dụ trời nắng, Leopard sủa ông ổng hai ba tiếng, Xù sẽ dịch : "Mẹ, nó đang nói rằng "Con Chôm kia, trời nắng thế này mà để ông mày ngồi đây à ?". Phải nói rằng khả năng dịch của em Xù không biết có đúng ngoại ngữ chó không, nhưng dịch rất sát với tính tình của từng con vật trong nhà. Thằng Leopard đen trùi trũi, mặt xệ kiểu bố thiên hạ, mắt sáng loáng, đảo như rang lạc, đánh nhau như ngóe, dịch thế kể cũng rất dễ hình dung. Con Sâu, con Nấm vốn là mèo, giọng xin ăn thảo mai, nhẹ nhàng, tình cảm, em Xù sẽ dịch là : "Mẹ ơi, bú tí nào !" - "Mẹ ơi, chị Nấm đánh con" - "Mẹ ơi, Nấm đói vãi rồi". Và phải nói em ấy rất rảnh, ngồi dịch suốt, đâm ra cả nhà bị lây, đến cả mình lâu lâu cũng đú lên, dịch lung tung. Trò này khá thư giãn.
Mình nhớ mình cũng có một thời có thể nghe được gió hát, lá reo, một thời rơi nước mắt rất nhiều khi con Lili nhà mình bị ba đánh đòn oan, nằm lăn lộn giữa sân. Mình cũng có một thời khi con vật nào đó trong nhà chết, nước mắt như mưa, đào hố chôn rồi phủ hoa lên mộ. Trái tim rất dễ cảm thông, dễ nhói đau vì vô vàn lí do vớ vẩn.
Năm tháng trôi qua, trái tim cho con vật thì vẫn tràn đầy, cho người đã vơi quá nửa. Mình trở thành một mụ già mệt mỏi, nhìn đâu cũng thấy tiền, đong gì cũng quy ra thóc. Đôi khi xếp lại những giấc mơ dày đặc thời con gái, đôi khi bực bõ con chuyện gì rất dễ gào lên và nói lời khó nghe. Đôi khi cảm thấy chán lo toan, chán những ngày mở mắt ra là nghĩ đến tiền, trách nhiệm, nghĩa vụ, đã ước được độc thân đi hoang ....
Trong nhà, Chíp Xù là đứa hay bị mắng nhất. Em hay bị mắng bởi nghịch, nghịch quá nên toàn gây tội vạ, phiền nhiễu cho mẹ, nào là cảm nắng, nào là bong xương vì nhảy như cóc, nào là trốn mẹ đi xe đạp sang tận nhà ba cách đó hai cây số, đường xe tải qua lại đông như kiến .... Mẹ quen với con chị chỉ bảo đâu ngồi đó, tưởng đã phát điên vì đứa con út người lúc nào cũng chua lè vì lượn nắng với đào bới.
Có lúc mẹ rất yêu em, nằm hôn hít cả tiếng không chán.
Có lúc mẹ rất chán em, chán đời, em hỏi mẹ ăn gì mẹ cũng không buồn trả lời.
Có lúc mẹ rất giận, mắng em những câu rất chanh chua, một người mẹ không nên nói.
Thế mà em vẫn yêu mẹ, tối nào cũng chong chong đợi mẹ ngủ cùng để được hôn, thỉnh thoảng mẹ bận quá, quát cho, em thở dài đi ngủ.
Mẹ rất tệ. Em rất kiên nhẫn trong tình yêu của mình.
Và hôm qua, khi con mụ mẹ của em đang mặt mày cau có lau chùi nhà tắm bị em làm tung lên, miệng lầm bầm đủ thứ, em đứng tựa cửa, mắt sáng như sao, hai má phính hồng như táo, em nói bằng giọng véo von : "Mẹ ạ, mẹ đúng là người mẹ hoàn hảo. Con yêu mẹ nhất. Cảm ơn mẹ cho Xù uống sữa, cho Xù ăn đậu hũ dồn thịt rất ngon, mẹ gội đầu cho Xù nữa." Mẹ đứng sững lại, tự dưng thấy xấu hổ vô vàn vì đôi khi bực bõ cuộc đời này, mẹ trút vào em những cơn giận chẳng ra sao.
Tối hôm qua, đi ngủ, mẹ thấy một mảnh giấy trên giường, cái trò thư tay con yêu thích : "Mẹ, con mắc màn cho mẹ rồi, mẹ đi ngủ sớm nhé. Con hết bệnh rồi, mẹ đừng lo !"
Mẹ chợt nhớ ra tối hôm qua, khi mẹ đang ho sù sụ, Xù đến bên mẹ, mặt buồn xo : "Mẹ lây bệnh của Xù rồi, ai bảo mẹ cứ đòi nằm chung với Xù". Rồi em xoa má mẹ, ôm mẹ : "Cảm ơn mẹ đã bệnh, mẹ lây bệnh của Xù nên Xù hết bệnh rồi."
Trái tim mẹ già nua, nhăn nhúm, mẹ lúc nào cũng nghĩ xấu cho em, chỉ cần thấy em lóc cóc đi vào, mồ hôi nhễ nhại là mẹ dễ dàng hỏi : "Con lại làm trò gì phải không ? Mẹ mệt rồi đấy ! Mẹ mà điên lên mẹ quật cho bây giờ"
Trái tim em trong trẻo, xinh xắn, mẹ làm bất cứ điều gì vu vơ, em cũng có thể quy ra vô vàn thứ đẹp đẽ.
Mẹ cảm ơn con - con gái nhỏ - đã luôn luôn yêu mẹ, luôn ở bên mẹ dù mẹ là mẹ không ra làm sao.
Đến giờ nhà mình tuy không có khả năng hiểu thú vật nói chuyện như trong cổ tích Andersen nhưng già đến trẻ đều hay có cái trò dịch nhăng nhít mấy con ranh trong nhà nói gì. Kẻ khả năng nhất, hăng hái dịch nhất là em Xù (có lẽ vì trẻ nhất trong nhà chăng ?). Mà các em nhà mình khá lắm mồm nên Xù tha hồ dịch. Ví dụ trời nắng, Leopard sủa ông ổng hai ba tiếng, Xù sẽ dịch : "Mẹ, nó đang nói rằng "Con Chôm kia, trời nắng thế này mà để ông mày ngồi đây à ?". Phải nói rằng khả năng dịch của em Xù không biết có đúng ngoại ngữ chó không, nhưng dịch rất sát với tính tình của từng con vật trong nhà. Thằng Leopard đen trùi trũi, mặt xệ kiểu bố thiên hạ, mắt sáng loáng, đảo như rang lạc, đánh nhau như ngóe, dịch thế kể cũng rất dễ hình dung. Con Sâu, con Nấm vốn là mèo, giọng xin ăn thảo mai, nhẹ nhàng, tình cảm, em Xù sẽ dịch là : "Mẹ ơi, bú tí nào !" - "Mẹ ơi, chị Nấm đánh con" - "Mẹ ơi, Nấm đói vãi rồi". Và phải nói em ấy rất rảnh, ngồi dịch suốt, đâm ra cả nhà bị lây, đến cả mình lâu lâu cũng đú lên, dịch lung tung. Trò này khá thư giãn.
Mình nhớ mình cũng có một thời có thể nghe được gió hát, lá reo, một thời rơi nước mắt rất nhiều khi con Lili nhà mình bị ba đánh đòn oan, nằm lăn lộn giữa sân. Mình cũng có một thời khi con vật nào đó trong nhà chết, nước mắt như mưa, đào hố chôn rồi phủ hoa lên mộ. Trái tim rất dễ cảm thông, dễ nhói đau vì vô vàn lí do vớ vẩn.
Năm tháng trôi qua, trái tim cho con vật thì vẫn tràn đầy, cho người đã vơi quá nửa. Mình trở thành một mụ già mệt mỏi, nhìn đâu cũng thấy tiền, đong gì cũng quy ra thóc. Đôi khi xếp lại những giấc mơ dày đặc thời con gái, đôi khi bực bõ con chuyện gì rất dễ gào lên và nói lời khó nghe. Đôi khi cảm thấy chán lo toan, chán những ngày mở mắt ra là nghĩ đến tiền, trách nhiệm, nghĩa vụ, đã ước được độc thân đi hoang ....
Trong nhà, Chíp Xù là đứa hay bị mắng nhất. Em hay bị mắng bởi nghịch, nghịch quá nên toàn gây tội vạ, phiền nhiễu cho mẹ, nào là cảm nắng, nào là bong xương vì nhảy như cóc, nào là trốn mẹ đi xe đạp sang tận nhà ba cách đó hai cây số, đường xe tải qua lại đông như kiến .... Mẹ quen với con chị chỉ bảo đâu ngồi đó, tưởng đã phát điên vì đứa con út người lúc nào cũng chua lè vì lượn nắng với đào bới.
Có lúc mẹ rất yêu em, nằm hôn hít cả tiếng không chán.
Có lúc mẹ rất chán em, chán đời, em hỏi mẹ ăn gì mẹ cũng không buồn trả lời.
Có lúc mẹ rất giận, mắng em những câu rất chanh chua, một người mẹ không nên nói.
Thế mà em vẫn yêu mẹ, tối nào cũng chong chong đợi mẹ ngủ cùng để được hôn, thỉnh thoảng mẹ bận quá, quát cho, em thở dài đi ngủ.
Mẹ rất tệ. Em rất kiên nhẫn trong tình yêu của mình.
Và hôm qua, khi con mụ mẹ của em đang mặt mày cau có lau chùi nhà tắm bị em làm tung lên, miệng lầm bầm đủ thứ, em đứng tựa cửa, mắt sáng như sao, hai má phính hồng như táo, em nói bằng giọng véo von : "Mẹ ạ, mẹ đúng là người mẹ hoàn hảo. Con yêu mẹ nhất. Cảm ơn mẹ cho Xù uống sữa, cho Xù ăn đậu hũ dồn thịt rất ngon, mẹ gội đầu cho Xù nữa." Mẹ đứng sững lại, tự dưng thấy xấu hổ vô vàn vì đôi khi bực bõ cuộc đời này, mẹ trút vào em những cơn giận chẳng ra sao.
Tối hôm qua, đi ngủ, mẹ thấy một mảnh giấy trên giường, cái trò thư tay con yêu thích : "Mẹ, con mắc màn cho mẹ rồi, mẹ đi ngủ sớm nhé. Con hết bệnh rồi, mẹ đừng lo !"
Mẹ chợt nhớ ra tối hôm qua, khi mẹ đang ho sù sụ, Xù đến bên mẹ, mặt buồn xo : "Mẹ lây bệnh của Xù rồi, ai bảo mẹ cứ đòi nằm chung với Xù". Rồi em xoa má mẹ, ôm mẹ : "Cảm ơn mẹ đã bệnh, mẹ lây bệnh của Xù nên Xù hết bệnh rồi."
Trái tim mẹ già nua, nhăn nhúm, mẹ lúc nào cũng nghĩ xấu cho em, chỉ cần thấy em lóc cóc đi vào, mồ hôi nhễ nhại là mẹ dễ dàng hỏi : "Con lại làm trò gì phải không ? Mẹ mệt rồi đấy ! Mẹ mà điên lên mẹ quật cho bây giờ"
Trái tim em trong trẻo, xinh xắn, mẹ làm bất cứ điều gì vu vơ, em cũng có thể quy ra vô vàn thứ đẹp đẽ.
Mẹ cảm ơn con - con gái nhỏ - đã luôn luôn yêu mẹ, luôn ở bên mẹ dù mẹ là mẹ không ra làm sao.
Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013
Chuyện về lông
Hôm qua, chiều Chủ Nhật, mình, Chôm, Chíp nằm dài trong phòng. Dạo này mình già nên lười đi thấy rõ, thời gian nằm nhiều hơn thời gian làm. Đang thụ hưởng buổi chiều cuối tuần yên lành chợt nàng Chíp phá vỡ không gian bềnh bồng : "Đời Chíp khổ thật. Mẹ không có lông chân, Chôm ít xịt, còn con, đâu cũng thấy lông, con cứ nghĩ con là chó lông xù mẹ ạ.". Nghe giật hết cả mình. Dân tình thường giận nhau đem ra chửi nhau là chó, so sánh với chó là vô cùng nặng, ở nhà mình mọi chuyện khác hẳn, chó là nhân vật rất dễ thương. Thế nên "chó con của mẹ", "Xù là một con chó hôi", "béo như chó giòi", phải hiểu là những thuật ngữ đáng yêu, và khi nàng phàn nàn rằng nàng là "chó lông xù" thì vấn đề ở đây là lông, chứ mọi thứ vẫn là đẹp đẽ.
Mình nghĩ Chíp nhà mình lớn lên sẽ tốn một khoản kha khá vào wax linh tinh :D. Chết thằng nào lấy con gái mình.
Hôm nọ xem trong VnExpress thì phải, có bố nào đó vào bảo chán vợ vì vợ bê bối, không thuyết phục được vợ làm đẹp, người đầy mùi, cả ngày may ra mới tắm một lần mà không phải trước khi đi ngủ, và việc cuối cùng là "lông lá khắp nơi", không chịu cạo, không chịu wax. Gớm, ông bố trẻ chơi dại, tội leo lên báo nói xấu vợ, thêm tội động chạm chị em phụ nữ, bị ném đá như mưa.
Mình thì cũng chẳng thích thể loại cứ cùng kẹt gì chuyện gia đình là lại leo lên báo khóc lóc, xin góp ý. Tự mà giải quyết với nhau chứ, lớn hết rồi, cần gì phải xin ý kiến ai. Nhưng về vụ chăm sóc cơ thể thì mình đồng ý với anh này.
Mình nhớ có một lần mình nhờ một cô bạn mua giùm mình đồ tự bikini, một cô bạn khác thấy, chẳng biết đó là cái gì, hỏi mình. Hỏi xong rồi rú lên : "Hai người này ghê quá nha". Mình trố mắt nhìn, rất ngạc nhiên, chẳng hiểu mình chăm sóc cơ thể, tỉa gọt sạch sẽ thì nó ghê ở chỗ nào. Chưa kể nàng này hôm đi bơi ở Rex, mặc đồ một mảnh bình thường mà còn thấy lơ thơ tơ liễu buông mành ở chỗ liễu không nên mọc :D. Sau đó thì mình và cô kia bị em này tuôn cho một tràng là "ăn chơi", chăm chút "cái ấy" để cua trai ... Nói chung cô kia và cô nọ cãi nhau, mình thì nhìn xa xăm, chán chẳng buồn chết.
Quay về anh chàng xấu số trên VnExpress nọ, trong đám ném đá thì hết 80% chị em mắng mỏ rằng vợ bận việc nhà, đàn bà khổ đủ thứ, lại còn phải yêu cầu chăm sóc bản thân này nọ, nam giới không có quyền. Có chị còn kinh hơn, tuyên bố như đúng rồi : "Chỉ có mấy con cave mới chau truốt, wax này nọ, chứ đàn bà chính chuyên thì lo cho con với chồng đã đủ hết hơi".
Thật ra chẳng riêng ở trên mạng, ngoài đời, lối nghĩ kiểu này là của ối người.
Mình thì khác, ai chửi mình chịu, chứ phụ nữ không đảm đang tề gia nội trợ lắm thì mình thấy cũng thường, cứ từ từ mà học, không giỏi cái này khắc giỏi cái khác. Nhưng phụ nữ mà lông nách dài như dâu rê, chỗ ấy xồm xoàm, móng chân móng tay cóc cáy thì mình rất sợ. Mình đặc biệt sợ tay phụ nữ cáu ghét hoặc xơ xác da chết. Mình cũng sợ mấy nàng mặc đồ đẹp nhưng đứng gần thì đầu chua, người chua, trộn với nước hoa y như một loại salad dầu giấm kiểu hàng lạ.
Nói chung mình không thích chị em không biết chăm sóc bản thân - chỉ tự hào là mình "chăm chồng con bóng mượt", để lại tiếng thơm cho đời.
Mình chả quan tâm đến tiếng thơm cho đời. Mình nghĩ đơn giản thế này, yêu mình, chăm sóc mình là tôn trọng chính mình và cả người khác. Mà mình đẹp hơn trong mắt người khác thì chỉ có lợi chứ không hại chết ai - thế thì sao không tiếp thu mà cứ mang việc nhà với chả phụ nữ đoan chính ra mà bào chữa.
Mình dạy Chôm tất cả mọi phép vệ sinh cần có từ khi con rất nhỏ - y như mẹ mình ngày xưa vậy. Ông chồng cũ thân mến của mình toàn bảo mình là "dạy con thành tiểu tư sản vô tích sự", chả thế mà hôm nọ mình gặp hai vợ chồng đi ngang nhà, chồng mắt toét nhèm, quần đùi, áo ba lỗ, vợ đánh bộ nhàu nhĩ, tóc tai chim sẻ đậu nhầm dây cao thế, bô nhếch bô nhác đi uống cafe, cái xe chắc nửa năm không rửa, chẳng nhận ra xe sản xuất năm nào. Nhớ ngày xưa mình hay rửa xe mỗi tuần, ông tiếc 10 ngàn, chuyên cằn nhằn mình "xe chỉ có bụi, việc gì phải rửa". Tính ra cô vợ mới của chồng quá dễ bị ảnh hưởng. Ngày mình mới gặp, trông cũng không đến nỗi, mới ba năm, ảnh hưởng đến trầm trọng.
Mình thì không. Đời mình mình lo. Ngày xưa có vài lần ông gằn giọng cấm mình mặc quần jean vì ông không thích. Mình chỉ dửng dưng bảo : "Nhưng mà em thích".
Ngài mặc quần đùi chạy ngoài đường, mình xấu hổ đỏ cả lưng nhưng chưa bao giờ cấm.
Tính mình vốn dĩ cứ dửng dưng như thế nên rất ghét đứa nào hạch sách.
Cái con Chíp cũng là một đứa hay xúi bẩy. Hôm nọ nó hỏi vợ mới của chồng : "Sao cô không trang điểm cho đẹp ?". Cô vợ mới thì thào : "Ba với ông bà nội không cho". Nó oang oang : "Không cho thì kệ chứ, trang điểm đẹp mà. Cô phải tranh đấu chứ !". Làm cô kia phải suỵt suỵt mãi ....
Con mình thì lại điệu hơi quá đà. Mỗi lần đi đâu, múa may quay cuồng cả tiếng, tắm với xịt cũng cả tiếng, sau đó các cô thắng bộ ra đi, để lại mụ già ở nhà nhặt nhạnh kẹp tóc và xiêm áo rơi vãi, y như đi hầu đồng.
Mà sao cuối cùng mình viết chả có gì liên quan đến lông nữa thế này.
Cả đời không viết được cái gì tử tế !
Mình nghĩ Chíp nhà mình lớn lên sẽ tốn một khoản kha khá vào wax linh tinh :D. Chết thằng nào lấy con gái mình.
Hôm nọ xem trong VnExpress thì phải, có bố nào đó vào bảo chán vợ vì vợ bê bối, không thuyết phục được vợ làm đẹp, người đầy mùi, cả ngày may ra mới tắm một lần mà không phải trước khi đi ngủ, và việc cuối cùng là "lông lá khắp nơi", không chịu cạo, không chịu wax. Gớm, ông bố trẻ chơi dại, tội leo lên báo nói xấu vợ, thêm tội động chạm chị em phụ nữ, bị ném đá như mưa.
Mình thì cũng chẳng thích thể loại cứ cùng kẹt gì chuyện gia đình là lại leo lên báo khóc lóc, xin góp ý. Tự mà giải quyết với nhau chứ, lớn hết rồi, cần gì phải xin ý kiến ai. Nhưng về vụ chăm sóc cơ thể thì mình đồng ý với anh này.
Mình nhớ có một lần mình nhờ một cô bạn mua giùm mình đồ tự bikini, một cô bạn khác thấy, chẳng biết đó là cái gì, hỏi mình. Hỏi xong rồi rú lên : "Hai người này ghê quá nha". Mình trố mắt nhìn, rất ngạc nhiên, chẳng hiểu mình chăm sóc cơ thể, tỉa gọt sạch sẽ thì nó ghê ở chỗ nào. Chưa kể nàng này hôm đi bơi ở Rex, mặc đồ một mảnh bình thường mà còn thấy lơ thơ tơ liễu buông mành ở chỗ liễu không nên mọc :D. Sau đó thì mình và cô kia bị em này tuôn cho một tràng là "ăn chơi", chăm chút "cái ấy" để cua trai ... Nói chung cô kia và cô nọ cãi nhau, mình thì nhìn xa xăm, chán chẳng buồn chết.
Quay về anh chàng xấu số trên VnExpress nọ, trong đám ném đá thì hết 80% chị em mắng mỏ rằng vợ bận việc nhà, đàn bà khổ đủ thứ, lại còn phải yêu cầu chăm sóc bản thân này nọ, nam giới không có quyền. Có chị còn kinh hơn, tuyên bố như đúng rồi : "Chỉ có mấy con cave mới chau truốt, wax này nọ, chứ đàn bà chính chuyên thì lo cho con với chồng đã đủ hết hơi".
Thật ra chẳng riêng ở trên mạng, ngoài đời, lối nghĩ kiểu này là của ối người.
Mình thì khác, ai chửi mình chịu, chứ phụ nữ không đảm đang tề gia nội trợ lắm thì mình thấy cũng thường, cứ từ từ mà học, không giỏi cái này khắc giỏi cái khác. Nhưng phụ nữ mà lông nách dài như dâu rê, chỗ ấy xồm xoàm, móng chân móng tay cóc cáy thì mình rất sợ. Mình đặc biệt sợ tay phụ nữ cáu ghét hoặc xơ xác da chết. Mình cũng sợ mấy nàng mặc đồ đẹp nhưng đứng gần thì đầu chua, người chua, trộn với nước hoa y như một loại salad dầu giấm kiểu hàng lạ.
Nói chung mình không thích chị em không biết chăm sóc bản thân - chỉ tự hào là mình "chăm chồng con bóng mượt", để lại tiếng thơm cho đời.
Mình chả quan tâm đến tiếng thơm cho đời. Mình nghĩ đơn giản thế này, yêu mình, chăm sóc mình là tôn trọng chính mình và cả người khác. Mà mình đẹp hơn trong mắt người khác thì chỉ có lợi chứ không hại chết ai - thế thì sao không tiếp thu mà cứ mang việc nhà với chả phụ nữ đoan chính ra mà bào chữa.
Mình dạy Chôm tất cả mọi phép vệ sinh cần có từ khi con rất nhỏ - y như mẹ mình ngày xưa vậy. Ông chồng cũ thân mến của mình toàn bảo mình là "dạy con thành tiểu tư sản vô tích sự", chả thế mà hôm nọ mình gặp hai vợ chồng đi ngang nhà, chồng mắt toét nhèm, quần đùi, áo ba lỗ, vợ đánh bộ nhàu nhĩ, tóc tai chim sẻ đậu nhầm dây cao thế, bô nhếch bô nhác đi uống cafe, cái xe chắc nửa năm không rửa, chẳng nhận ra xe sản xuất năm nào. Nhớ ngày xưa mình hay rửa xe mỗi tuần, ông tiếc 10 ngàn, chuyên cằn nhằn mình "xe chỉ có bụi, việc gì phải rửa". Tính ra cô vợ mới của chồng quá dễ bị ảnh hưởng. Ngày mình mới gặp, trông cũng không đến nỗi, mới ba năm, ảnh hưởng đến trầm trọng.
Mình thì không. Đời mình mình lo. Ngày xưa có vài lần ông gằn giọng cấm mình mặc quần jean vì ông không thích. Mình chỉ dửng dưng bảo : "Nhưng mà em thích".
Ngài mặc quần đùi chạy ngoài đường, mình xấu hổ đỏ cả lưng nhưng chưa bao giờ cấm.
Tính mình vốn dĩ cứ dửng dưng như thế nên rất ghét đứa nào hạch sách.
Cái con Chíp cũng là một đứa hay xúi bẩy. Hôm nọ nó hỏi vợ mới của chồng : "Sao cô không trang điểm cho đẹp ?". Cô vợ mới thì thào : "Ba với ông bà nội không cho". Nó oang oang : "Không cho thì kệ chứ, trang điểm đẹp mà. Cô phải tranh đấu chứ !". Làm cô kia phải suỵt suỵt mãi ....
Con mình thì lại điệu hơi quá đà. Mỗi lần đi đâu, múa may quay cuồng cả tiếng, tắm với xịt cũng cả tiếng, sau đó các cô thắng bộ ra đi, để lại mụ già ở nhà nhặt nhạnh kẹp tóc và xiêm áo rơi vãi, y như đi hầu đồng.
Mà sao cuối cùng mình viết chả có gì liên quan đến lông nữa thế này.
Cả đời không viết được cái gì tử tế !
Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013
Có thêm một người trong đời
Mình và người tình cãi nhau. Đúng hơn là chàng gây chuyện và mình chán ngấy.
Mấy ngày hôm nay mình bận, chỉ còn hơn 4 tuần nữa là thi học kỳ II, rồi lớp 12, lớp 9 thi chuyển cấp ngay sau đó một tháng. Chôm, Chíp rúc đầu học, không giúp được mình bao nhiêu trong chuyện nhà. Một mình mình soạn bài, làm việc nhà, hầu thằng Leopard, chăm Sâu, chăm Nấm .... Có khi hơn 11h đêm còn đang hùng hục lau nhà, rồi lại hí hoáy soạn bài tiếp tới 1-2h sáng. Thế mà còn chẳng ăn ai, thỉnh thoảng Xù lại mang một quả sổ liên lạc "không học bài, không làm bài" về nhà. Mình thưa cả lên facebook, chấm dứt lải nhải ở đây và chỉ khi nào chàng gọi thì mình trả lời, lâu lâu làm vài cái tin nhắn tình cảm lên facebook.
Thế mà rồi vẫn bị gọi là nói dối, là đầu môi chót lưỡi, rồi hờn giận lung tung.
Cảm thấy mệt mỏi. Mình chẳng giận nhưng hình như sức chịu đựng của mình giờ rất kém và quan niệm của mình về hạnh phúc đã khác xa một thời. Nếu bảo cần một gia đình để hạnh phúc thì mình hoàn toàn hạnh phúc với Chôm và Chíp. Đòi hỏi được như con người khác, học giỏi thần thánh, thông minh, nổi trội thì con mình không có. Nhưng mình biết con mình ngoan tương đối, biết nấu cơm, rửa chén, quét nhà. Hai đứa cũng yêu mẹ, ngày nghỉ líu ríu ở nhà chơi với mẹ, xem phim chung, tán chuyện giòn giã, lâu lâu nằm chồng chất lên một cái đệm, khoèo chân, cấu mông nhau, cười chí chóe.
Ngay cả khi con hẹn bạn đi chơi hết, ở nhà một mình, cảm giác hạnh phúc của mình là biết con đã lớn. Mình ngồi âm thầm hồi tưởng về hai con nhóc hồi nảo hồi nao đỏ lè, bé tí xíu, khóc nhức đầu khi đói, khi tã ướt, đầu đầy cứt trâu, giờ đã thành hai nàng chân dài, tóc mướt đen, sáng chiều lượn ra ngõ, trai huýt sáo tụt cả mỏ.
Hạnh phúc đối với mình là những thứ bây giờ mình có thể làm tẹt ga mà không sợ bị điều ra, tiếng vào, không sợ lục đục gia đình. Thích một cuốn truyện, bộ phim, có thể lặng lẽ ngồi thưởng thức, khóc cười thoải mái. Mình có thể mua, nhặt bất cứ con gì đem về nhà nuôi, hôn hít mà không sợ làm ai mất lòng, không sợ những con vật yêu quý của mình bị đem vứt rồi phải lang thang đi tìm.
Tết vừa rồi khi phần lớn bạn bè cắm đầu vào dọn nhà, làm bếp, bở hơi tai phục vụ đức ông chồng cùng lũ bạn nhậu, làm tròn bổn phận dâu con với mấy chục công dân nhà chồng, mình với hai đứa vi vu đi ăn ốc, uống cafe. Chiều 30, mấy mẹ con đè nhau ra tắm muối, thoa kem rồi ngủ đến tận chiều tối.
Mở mắt ra giữa mơ màng, chăn gối thơm, giữa hai con béo quay, chỉ thấy lòng tràn ngập hạnh phúc, đủ để quên đi cực khổ, nợ nần, lo toan của cả một năm, nắm cái tay béo của Chíp, thiếp đi và mong rằng cứ mãi được như thế này, chỉ vậy thôi.
Hạnh phúc của mình bây giờ là một chiều Chủ Nhật bất chợt áo hoa lấm tấm, nước hoa thơm, giày cao gót lóc cóc ra đường, uống cafe tại một góc quán nào đó với bạn bè, cười như nắc nẻ. Đôi khi chỉ một mình, buổi sáng rất sớm, ngẫu hứng ôm laptop lang thang quán quen, giữa chừng công việc, mở facebook ra like ríu rít ...
Hạnh phúc bây giờ là tối mặt với công việc, việc nhiều thì tiền sẽ nhiều, sẽ lo được cho con đẹp hơn, hạnh phúc hơn, đầy đủ hơn ....
Cái cảm giác này đến hoàn toàn tự nhiên, từ lúc nào chẳng rõ. Nó không phải là thứ hạnh phúc mình phải cố gắng gồng mình để có trong những tháng ngày hôn nhân.
Lạ kỳ thật, khi lòng buồn, ngồi trước một đống tiền cũng rơi nước mắt.
Khi đã chạm tay vào bình an, chỉ cần gội đầu xong, ngồi hong tóc cũng cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.
Hạnh phúc đầy quá nên cảm giác cần một người đàn ông của năm nào giờ xa lắc, đến nỗi có một người giận hờn vì nhớ, mình cũng chẳng thể thông cảm mà còn thấy khó chịu. Rồi lẩn mẩn nghĩ, giờ mà có một người để phải chia đôi cái giường, phải hỏi ý mỗi khi muốn làm gì, ăn gì, thương hai con cũng phải ý phải tứ ... liệu có chấp nhận nổi không.
Lần đầu tiên cảm thấy phải yêu thêm một người sao quá khó.
Mấy ngày hôm nay mình bận, chỉ còn hơn 4 tuần nữa là thi học kỳ II, rồi lớp 12, lớp 9 thi chuyển cấp ngay sau đó một tháng. Chôm, Chíp rúc đầu học, không giúp được mình bao nhiêu trong chuyện nhà. Một mình mình soạn bài, làm việc nhà, hầu thằng Leopard, chăm Sâu, chăm Nấm .... Có khi hơn 11h đêm còn đang hùng hục lau nhà, rồi lại hí hoáy soạn bài tiếp tới 1-2h sáng. Thế mà còn chẳng ăn ai, thỉnh thoảng Xù lại mang một quả sổ liên lạc "không học bài, không làm bài" về nhà. Mình thưa cả lên facebook, chấm dứt lải nhải ở đây và chỉ khi nào chàng gọi thì mình trả lời, lâu lâu làm vài cái tin nhắn tình cảm lên facebook.
Thế mà rồi vẫn bị gọi là nói dối, là đầu môi chót lưỡi, rồi hờn giận lung tung.
Cảm thấy mệt mỏi. Mình chẳng giận nhưng hình như sức chịu đựng của mình giờ rất kém và quan niệm của mình về hạnh phúc đã khác xa một thời. Nếu bảo cần một gia đình để hạnh phúc thì mình hoàn toàn hạnh phúc với Chôm và Chíp. Đòi hỏi được như con người khác, học giỏi thần thánh, thông minh, nổi trội thì con mình không có. Nhưng mình biết con mình ngoan tương đối, biết nấu cơm, rửa chén, quét nhà. Hai đứa cũng yêu mẹ, ngày nghỉ líu ríu ở nhà chơi với mẹ, xem phim chung, tán chuyện giòn giã, lâu lâu nằm chồng chất lên một cái đệm, khoèo chân, cấu mông nhau, cười chí chóe.
Ngay cả khi con hẹn bạn đi chơi hết, ở nhà một mình, cảm giác hạnh phúc của mình là biết con đã lớn. Mình ngồi âm thầm hồi tưởng về hai con nhóc hồi nảo hồi nao đỏ lè, bé tí xíu, khóc nhức đầu khi đói, khi tã ướt, đầu đầy cứt trâu, giờ đã thành hai nàng chân dài, tóc mướt đen, sáng chiều lượn ra ngõ, trai huýt sáo tụt cả mỏ.
Hạnh phúc đối với mình là những thứ bây giờ mình có thể làm tẹt ga mà không sợ bị điều ra, tiếng vào, không sợ lục đục gia đình. Thích một cuốn truyện, bộ phim, có thể lặng lẽ ngồi thưởng thức, khóc cười thoải mái. Mình có thể mua, nhặt bất cứ con gì đem về nhà nuôi, hôn hít mà không sợ làm ai mất lòng, không sợ những con vật yêu quý của mình bị đem vứt rồi phải lang thang đi tìm.
Tết vừa rồi khi phần lớn bạn bè cắm đầu vào dọn nhà, làm bếp, bở hơi tai phục vụ đức ông chồng cùng lũ bạn nhậu, làm tròn bổn phận dâu con với mấy chục công dân nhà chồng, mình với hai đứa vi vu đi ăn ốc, uống cafe. Chiều 30, mấy mẹ con đè nhau ra tắm muối, thoa kem rồi ngủ đến tận chiều tối.
Mở mắt ra giữa mơ màng, chăn gối thơm, giữa hai con béo quay, chỉ thấy lòng tràn ngập hạnh phúc, đủ để quên đi cực khổ, nợ nần, lo toan của cả một năm, nắm cái tay béo của Chíp, thiếp đi và mong rằng cứ mãi được như thế này, chỉ vậy thôi.
Hạnh phúc của mình bây giờ là một chiều Chủ Nhật bất chợt áo hoa lấm tấm, nước hoa thơm, giày cao gót lóc cóc ra đường, uống cafe tại một góc quán nào đó với bạn bè, cười như nắc nẻ. Đôi khi chỉ một mình, buổi sáng rất sớm, ngẫu hứng ôm laptop lang thang quán quen, giữa chừng công việc, mở facebook ra like ríu rít ...
Hạnh phúc bây giờ là tối mặt với công việc, việc nhiều thì tiền sẽ nhiều, sẽ lo được cho con đẹp hơn, hạnh phúc hơn, đầy đủ hơn ....
Cái cảm giác này đến hoàn toàn tự nhiên, từ lúc nào chẳng rõ. Nó không phải là thứ hạnh phúc mình phải cố gắng gồng mình để có trong những tháng ngày hôn nhân.
Lạ kỳ thật, khi lòng buồn, ngồi trước một đống tiền cũng rơi nước mắt.
Khi đã chạm tay vào bình an, chỉ cần gội đầu xong, ngồi hong tóc cũng cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.
Hạnh phúc đầy quá nên cảm giác cần một người đàn ông của năm nào giờ xa lắc, đến nỗi có một người giận hờn vì nhớ, mình cũng chẳng thể thông cảm mà còn thấy khó chịu. Rồi lẩn mẩn nghĩ, giờ mà có một người để phải chia đôi cái giường, phải hỏi ý mỗi khi muốn làm gì, ăn gì, thương hai con cũng phải ý phải tứ ... liệu có chấp nhận nổi không.
Lần đầu tiên cảm thấy phải yêu thêm một người sao quá khó.
Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013
Linh tinh chuyện
Dạo này mình bận, im hẳn trên facebook, chỉ nhoi lên để xem bạn bè đang làm gì rồi lại hùng hục quay lại công việc. Cái vụ bận của mình kéo dài đã lâu, kể từ hồi trượt giá chóng mặt, mọi thứ toàn gấp đôi, gấp ba, thế nên công việc mình nó cũng thành gấp đôi, gấp ba để đáp ứng mọi chi phí trong nhà. Mình chẳng còn thời gian vẽ rồng rắn món này món nọ cho con. Cơm bữa nào cũng chỉ có hai món mặn, canh. Hôm nào rảnh rỗi mình mới bày ra thêm một món nữa. Đồ ăn nhiều khi mua đồ làm sẵn ở siêu thị. Được cái siêu thị Coopmart gần nhà mình ướp, chuẩn bị món ăn sẵn khá thơm ngon. Không cần phải đi chợ sớm, không cần lội lép bép trong chợ, trưa nào lượn một phát là đầy đủ mọi thứ. Thế nên kể cả những ngày mình bận nhất, Chíp vẫn má đỏ hồng hào, phồng má nhai cơm mẹ nấu khen ngon.
Thôi thì cứ tạm như thế, khi nào mẹ hết bận, mẹ sẽ nấu bò kho, cà ri, nấu chè bí đỏ với váng kem cho con ăn.
Mình có một cô bạn nhỏ hơn mình chín mười tuổi. Mẹ thì tròn vo vo còn con thì bé bằng nắm tay. Từ ngày chia tay chồng, chẳng bao giờ cô ấy nấu cơm, hôm thì nhà ngoại, hôm thì ăn hàng ăn quán. Thằng bé cứ tóp dần. Những lúc nó chán cơm thì mẹ cho uống sữa bù. Theo mình thì một thằng bé con ba tuổi không thể nào đủ chất khi chỉ tì tì uống sữa, mà không cho nó ăn mãi, nó lạ món ăn thì sẽ thành khó ăn. Mình nuôi hai đứa, Chíp dễ ăn, Chôm khó ăn mà tập mãi giờ hai đứa dễ ăn như nhau, món gì cũng ăn được. Mình đang tập cho Chíp ăn khổ qua, đắng nên Chíp sợ. Mình làm thịt băm thơm phức rồi bỏ vào khổ qua, cho từ ít đến nhiều khổ qua dần dần, giờ em ấy đã ăn được chút chút. Nuôi con mà để con khó ăn quá thì sẽ thành thiệt thòi cho nó, ăn được đủ thứ vẫn tốt cho sức khỏe hơn.
Quay lại cô bạn kia, mình mách cô ấy rằng lười quá và nhà chỉ có hai mẹ con thì ra Coopmart mua đồ người ta làm sẵn về nấu cho con. Ở siêu thị có chia thành từng phần nhỏ, ướp sẵn, muốn lấy bao nhiêu thì lấy, đỡ phải lách cách chuẩn bị. Mấy hôm sau cô ấy bảo : "Em đi rồi, nhưng về nấu canh nhạt hoét, đâu ngon như chị bảo". Mình bảo canh hay súp, nhất là cho trẻ con, muốn ngon, muốn hấp dẫn thì mua các loại xương về ninh bằng nồi áp suất. Mình mua đủ loại xương : bò, gà, heo ..., ninh sẵn rồi để trong tủ lạnh theo từng hộp, cần thứ gì lấy ra thứ đó. Em nghe xong ngao ngán bảo : "Thế thì cũng mất công nhỉ". Mình nghe xong cũng ngao ngán luôn, chả nhẽ lại bảo em ấy rằng thế thì nằm liếm chân ngủ đông nó đỡ mất công hơn. Chán chẳng buồn chết. Chẳng thế mà thằng bé cứ tẹo tèo teo.
Đôi khi thương con không chỉ là sẵn lòng mua cho con những thứ đồ chơi đắt tiền, mua món ăn sang ngoài tiệm, dắt con đi chơi chỗ này chỗ nọ, thương con đôi khi phải thức khuya dậy sớm một chút, chăm cho nó khỏe mạnh, phát triển tốt, có được cái bề ngoài tươm tất làm vốn sau này có người yêu, đi xin việc không tủi thân, có sức để tranh đấu với đời.
Mẹ mình ngày xưa, thời bao cấp, gạo phân phối toàn độn thêm bột mì, nhà nhà phải ăn "nắp hầm", tức là bột đem nhào ra, vo thành cục to rồi đem hấp cơm, chấm nước mắm hoặc ăn với đồ ăn. Nói chung nói đến "nắp hầm" là đứa nào đứa đấy ngán đến nghẹn họng. Mình hạnh phúc hơn mấy đứa bạn. Mẹ hì hục dùng bột mì làm bánh tai heo, cán bột ra làm bánh canh nấu với mấy cái đầu tôm xuất khẩu, ăn một bụng tròn vo. Nuôi con thời bao cấp mà đứa nào nàh mình cũng thước sáu, thước bảy ....
Nói chung nói về tình yêu thì phải chịu khó lắm.
Thế nên mình yêu con thôi là đã thở ra đằng tai.
Chẳng còn sức mà mơ với mộng.
Thôi thì cứ tạm như thế, khi nào mẹ hết bận, mẹ sẽ nấu bò kho, cà ri, nấu chè bí đỏ với váng kem cho con ăn.
Mình có một cô bạn nhỏ hơn mình chín mười tuổi. Mẹ thì tròn vo vo còn con thì bé bằng nắm tay. Từ ngày chia tay chồng, chẳng bao giờ cô ấy nấu cơm, hôm thì nhà ngoại, hôm thì ăn hàng ăn quán. Thằng bé cứ tóp dần. Những lúc nó chán cơm thì mẹ cho uống sữa bù. Theo mình thì một thằng bé con ba tuổi không thể nào đủ chất khi chỉ tì tì uống sữa, mà không cho nó ăn mãi, nó lạ món ăn thì sẽ thành khó ăn. Mình nuôi hai đứa, Chíp dễ ăn, Chôm khó ăn mà tập mãi giờ hai đứa dễ ăn như nhau, món gì cũng ăn được. Mình đang tập cho Chíp ăn khổ qua, đắng nên Chíp sợ. Mình làm thịt băm thơm phức rồi bỏ vào khổ qua, cho từ ít đến nhiều khổ qua dần dần, giờ em ấy đã ăn được chút chút. Nuôi con mà để con khó ăn quá thì sẽ thành thiệt thòi cho nó, ăn được đủ thứ vẫn tốt cho sức khỏe hơn.
Quay lại cô bạn kia, mình mách cô ấy rằng lười quá và nhà chỉ có hai mẹ con thì ra Coopmart mua đồ người ta làm sẵn về nấu cho con. Ở siêu thị có chia thành từng phần nhỏ, ướp sẵn, muốn lấy bao nhiêu thì lấy, đỡ phải lách cách chuẩn bị. Mấy hôm sau cô ấy bảo : "Em đi rồi, nhưng về nấu canh nhạt hoét, đâu ngon như chị bảo". Mình bảo canh hay súp, nhất là cho trẻ con, muốn ngon, muốn hấp dẫn thì mua các loại xương về ninh bằng nồi áp suất. Mình mua đủ loại xương : bò, gà, heo ..., ninh sẵn rồi để trong tủ lạnh theo từng hộp, cần thứ gì lấy ra thứ đó. Em nghe xong ngao ngán bảo : "Thế thì cũng mất công nhỉ". Mình nghe xong cũng ngao ngán luôn, chả nhẽ lại bảo em ấy rằng thế thì nằm liếm chân ngủ đông nó đỡ mất công hơn. Chán chẳng buồn chết. Chẳng thế mà thằng bé cứ tẹo tèo teo.
Đôi khi thương con không chỉ là sẵn lòng mua cho con những thứ đồ chơi đắt tiền, mua món ăn sang ngoài tiệm, dắt con đi chơi chỗ này chỗ nọ, thương con đôi khi phải thức khuya dậy sớm một chút, chăm cho nó khỏe mạnh, phát triển tốt, có được cái bề ngoài tươm tất làm vốn sau này có người yêu, đi xin việc không tủi thân, có sức để tranh đấu với đời.
Mẹ mình ngày xưa, thời bao cấp, gạo phân phối toàn độn thêm bột mì, nhà nhà phải ăn "nắp hầm", tức là bột đem nhào ra, vo thành cục to rồi đem hấp cơm, chấm nước mắm hoặc ăn với đồ ăn. Nói chung nói đến "nắp hầm" là đứa nào đứa đấy ngán đến nghẹn họng. Mình hạnh phúc hơn mấy đứa bạn. Mẹ hì hục dùng bột mì làm bánh tai heo, cán bột ra làm bánh canh nấu với mấy cái đầu tôm xuất khẩu, ăn một bụng tròn vo. Nuôi con thời bao cấp mà đứa nào nàh mình cũng thước sáu, thước bảy ....
Nói chung nói về tình yêu thì phải chịu khó lắm.
Thế nên mình yêu con thôi là đã thở ra đằng tai.
Chẳng còn sức mà mơ với mộng.
Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013
Chuyện những con mèo hoang
Nhà mình có đến hai con mèo hoang. Mình không bao giờ nghĩ mình sẽ lại nuôi mèo. Lâu rồi không nuôi, mình quên cảm giác có mèo trong nhà, chỉ thích mỗi chó. Thế mà bây giờ mình có đến hai con mèo hoang. Con thứ nhất là con Nấm, Xù nhặt ở đống rác nào đó về. Có một câu con nói làm mình bâng khuâng mãi : "Ở đống rác đó có hai con đang kiếm ăn, một con béo, một con gầy, con nghĩ mãi rồi con chọn con gầy, xấu đem về nhà vì con nghĩ không có ai nuôi nó". Mình thích suy nghĩ ấy của con gái,một suy nghĩ rất người lớn khi phải chọn một trong hai, gặp đứa trẻ khác, đã chọn con mèo béo tròn, dễ coi đem về nuôi.
Nhưng mình lại ngậm ngùi : cái con mèo béo tròn kia rồi ai sẽ nuôi nó, nó có tròn trịa mãi như vậy không hay lại đói khát đến chết ? Biết thế cho Xù mang cả hai con về, mình sẽ nuôi cho cứng cáp rồi tìm ai đó để cho đi. Nghĩ mãi rồi cũng thôi, làm sao nuôi hết cả một thế gian mèo, khi mà ở Việt Nam này, mèo bị giết, bị hành hạ, bị ném đá đầy ra.
Như con Sâu vậy, nó bị ném ra đường vì chủ nó tưởng nó mù. Một con mèo béo quay, còn rất non, chưa biết ăn, mới tuổi mở mắt, người còn thơm mùi sữa bị vứt chỉ vì tàn tật. Lúc kéo mắt nó ra, mủ thành dòng, mình đã thương xót mà nghĩ rằng : nó là một con mèo bất hạnh từ bé và sẽ bất hạnh mãi, không bao giờ được nhìn trời xanh, mây trắng, không bao giờ chạy theo cuộn len màu như những con mèo khác ...
Vậy mà bây giờ sau rất nhiều ngày chăm sóc, nó đã thành một con mèo con béo quay với đôi mắt sáng màu xanh lơ, hai cái tai cụp xinh như đôi nấm. Nó chạy theo mình lèo nhèo như con chạy theo mẹ và nếu có dịp, sẽ tìm ra đúng cái gối của mình, nằm gù gù trên đó. Và bao nhiêu người trong xóm đã từng đứng nhìn nó gào thét, đói khát buổi sáng hôm đó một cách lãnh đạm lại quay ra xin nó.
Nó đã là một con mèo lai rất đẹp.
Mình cũng không cho nó đi, mình sợ cảnh những con mèo con trong xóm này, dù được chủ nuôi nhưng thường là đói run rẩy, nằm ở một xó nào đó và làm đồ chơi cho bọn trẻ con ngu ngốc quăng quật.
Bọn trẻ con ngu ngốc vì bố mẹ chúng nó không bao giờ biết dạy chúng nó yêu thương súc vật. Mình đã từng thấy một thằng bé con xinh xẻo đá một con mèo non gày gò lăn lông lốc mấy vòng ......
Nói thật là mình thấy ngày Valentine vô nghĩa.
Đôi khi mình thấy việc đi chùa cũng vô nghĩa luôn.
Mình cũng thấy ghét cả những bà xinh đẹp trong xóm hay vuốt đầu con Sâu âu yếm nựng nịu rồi kêu rằng : "ôi, bé xinh quá !"
Lúc nó nằm dưới nắng, không ai cho nó một miếng nước ....
Biết đâu cái người vứt nó hôm nào trước Tết giờ cũng đang đi chùa, xì xụp khấn vái ở một nơi nào đó, lầm bầm, thành kính, mê muội .... đang cầu đủ thứ cho gia đình và bản thân.
Mình lười đi chùa nhưng mình tin đời này có nhân quả.
Ba của Chíp cũng là một người mê tín, thích cúng kiếng, ra cửa gặp gái là thụt đầu vào như rùa. Nhưng hôm nọ, khi mình chuyển nhà, đã khuyên mình vẻ rất hiểu biết : "Sao em lại mang mèo về nhà cho nó xui xẻo ra. Này anh bảo, giờ em chuyển nhà là dịp tốt để bỏ nó, cứ mang hết đồ đi và bỏ nó lại, chủ nhà vứt hay không, tùy họ." Mình ngỡ ngàng nhìn, sống đến 16 năm với nhau quả thật vẫn có nhiều góc mình chưa tường tận. Thấy lành lạnh nơi xương sống. Mình vẫn nhớ mùa đông năm nào, Saigon đột nhiên lạnh chưa từng thấy, hắn mang vứt hai con chó con của mình ra đường, bò lổm ngổm, và mình, năm đấy phải vừa khóc vừa đi tìm người nuôi. Trong đó, có một con bị què.
Mình chuyển nhà suốt một ngày trời, tối mới quay lại tìm và gọi Nấm, thấy nó nằm run rẩy ở một góc nhà, mắt hoang mang. Mình bế nó lên, nó bíu chặt vào vai, chắc sợ bị bỏ rơi một lần nữa. Mình và Nấm đi về nhà mới.
Nhưng mình lại ngậm ngùi : cái con mèo béo tròn kia rồi ai sẽ nuôi nó, nó có tròn trịa mãi như vậy không hay lại đói khát đến chết ? Biết thế cho Xù mang cả hai con về, mình sẽ nuôi cho cứng cáp rồi tìm ai đó để cho đi. Nghĩ mãi rồi cũng thôi, làm sao nuôi hết cả một thế gian mèo, khi mà ở Việt Nam này, mèo bị giết, bị hành hạ, bị ném đá đầy ra.
Như con Sâu vậy, nó bị ném ra đường vì chủ nó tưởng nó mù. Một con mèo béo quay, còn rất non, chưa biết ăn, mới tuổi mở mắt, người còn thơm mùi sữa bị vứt chỉ vì tàn tật. Lúc kéo mắt nó ra, mủ thành dòng, mình đã thương xót mà nghĩ rằng : nó là một con mèo bất hạnh từ bé và sẽ bất hạnh mãi, không bao giờ được nhìn trời xanh, mây trắng, không bao giờ chạy theo cuộn len màu như những con mèo khác ...
Vậy mà bây giờ sau rất nhiều ngày chăm sóc, nó đã thành một con mèo con béo quay với đôi mắt sáng màu xanh lơ, hai cái tai cụp xinh như đôi nấm. Nó chạy theo mình lèo nhèo như con chạy theo mẹ và nếu có dịp, sẽ tìm ra đúng cái gối của mình, nằm gù gù trên đó. Và bao nhiêu người trong xóm đã từng đứng nhìn nó gào thét, đói khát buổi sáng hôm đó một cách lãnh đạm lại quay ra xin nó.
Nó đã là một con mèo lai rất đẹp.
Mình cũng không cho nó đi, mình sợ cảnh những con mèo con trong xóm này, dù được chủ nuôi nhưng thường là đói run rẩy, nằm ở một xó nào đó và làm đồ chơi cho bọn trẻ con ngu ngốc quăng quật.
Bọn trẻ con ngu ngốc vì bố mẹ chúng nó không bao giờ biết dạy chúng nó yêu thương súc vật. Mình đã từng thấy một thằng bé con xinh xẻo đá một con mèo non gày gò lăn lông lốc mấy vòng ......
Nói thật là mình thấy ngày Valentine vô nghĩa.
Đôi khi mình thấy việc đi chùa cũng vô nghĩa luôn.
Mình cũng thấy ghét cả những bà xinh đẹp trong xóm hay vuốt đầu con Sâu âu yếm nựng nịu rồi kêu rằng : "ôi, bé xinh quá !"
Lúc nó nằm dưới nắng, không ai cho nó một miếng nước ....
Biết đâu cái người vứt nó hôm nào trước Tết giờ cũng đang đi chùa, xì xụp khấn vái ở một nơi nào đó, lầm bầm, thành kính, mê muội .... đang cầu đủ thứ cho gia đình và bản thân.
Mình lười đi chùa nhưng mình tin đời này có nhân quả.
Ba của Chíp cũng là một người mê tín, thích cúng kiếng, ra cửa gặp gái là thụt đầu vào như rùa. Nhưng hôm nọ, khi mình chuyển nhà, đã khuyên mình vẻ rất hiểu biết : "Sao em lại mang mèo về nhà cho nó xui xẻo ra. Này anh bảo, giờ em chuyển nhà là dịp tốt để bỏ nó, cứ mang hết đồ đi và bỏ nó lại, chủ nhà vứt hay không, tùy họ." Mình ngỡ ngàng nhìn, sống đến 16 năm với nhau quả thật vẫn có nhiều góc mình chưa tường tận. Thấy lành lạnh nơi xương sống. Mình vẫn nhớ mùa đông năm nào, Saigon đột nhiên lạnh chưa từng thấy, hắn mang vứt hai con chó con của mình ra đường, bò lổm ngổm, và mình, năm đấy phải vừa khóc vừa đi tìm người nuôi. Trong đó, có một con bị què.
Mình chuyển nhà suốt một ngày trời, tối mới quay lại tìm và gọi Nấm, thấy nó nằm run rẩy ở một góc nhà, mắt hoang mang. Mình bế nó lên, nó bíu chặt vào vai, chắc sợ bị bỏ rơi một lần nữa. Mình và Nấm đi về nhà mới.
Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013
Theo tình, tình phớt ...
Bắt đầu bực người yêu cũ.
Người ta nói : "theo tình, tình phớt, phớt tình, tình theo". Câu nói đó có lẽ đúng, nhưng mình không thích và cũng chưa bao giờ áp dụng phớt ai để được yêu thêm cả. Có điều, yêu tới đâu, mình cũng không ầm ầm chạy theo, nhai nhải gọi điện thoại, nhắn tin để người được mình yêu cảm thấy đang có fan điên cuồng. Và với mình, cảm giác được yêu theo kiểu đó cũng rất ư là khó chịu.
Khi yêu còn như thế, huống chi khi tình yêu đã hết.
Người ta đôi khi khó lòng học được cách chấp nhận một chuyện tình đẹp đã chấm dứt. Mình đã học được điều đó cách đây vài chục năm, dĩ nhiên sau vài lần lỡ dại yêu thương, vài lần đặt lòng tin và chưa biết cách thể hiện tình yêu sao cho phải. Sau này, mình học được một điều, một tình yêu dù đã từng đẹp đến đâu, khi hết duyên, là hết. Người ta đã từng yêu mình đến đâu, nhưng khi hết yêu, hoặc đã yêu người khác, là chấm dứt. Càng dây dưa, càng đánh mất bản thân, càng đau đớn hoặc tổn thương hơn. Mà cái tổn thương đấy nhiều khi là chính mình tự tạo ra cho mình. Vì kẻ quay lưng kia, đôi khi bị dồn đến đường cùng, đôi khi bị người tình cũ dồn vào thế bí, sẽ không giữ được bình tĩnh, mệt mỏi ... Và thế là tổn thương xảy ra. Cách tốt nhất khi bị phụ bạc, bị ruồng bỏ là nén nỗi đau vào trong, hoặc im lặng, hoặc mỉm cười và sống tốt hơn, không phải để cho cái đứa kia nó phải tiếc mình, đối với mình điều đó không cần thiết, mà để cho chính mình được hạnh phúc và nhận được điều tốt đẹp hơn trong cuộc sống. Mình đáng thế.
Mình có một cô bạn trẻ. Khi còn sống với chồng, cô ấy rất tốt, nhưng hay la hét, hay hạch hỏi. Thằng chồng thì thuộc loại trẻ ranh, yếu đuối, chán vợ quay sang lăng nhăng. Cô gái la hét tối ngày đòi li dị, thằng chồng ném ra tờ đơn li dị ký ngay lập tức. Nhưng thường ở tòa, người ta đâu xử ngay, người ta hòa giải hai ba lần, mỗi lần đâu đó cách nhau nửa tháng, để hai bên có thời gian suy nghĩ. Và cô ấy đã khóc, đã van xin, đã quỳ mọp để chồng nghĩ lại quay về, đã gọi điện như điên từ sáng tới nửa đêm .... Mình đã nghĩ rằng phải chi cô ấy im lặng, nếu cảm thấy mình có lỗi thì lẳng lặng sửa. Một khoảng lặng là rất cần thiết cho cả đôi bên, để hồi tưởng lại mọi yêu thương và cay đắng cùng nếm trải, để đặt lên bàn cân mà cân nhắc hạnh phúc còn đáng gìn giữ. Mình đã khuyên cô ấy rất nhiều. Cô ấy gật gù đấy, nhưng về nhà, đối diện với cảnh ngủ một mình, sợ viễn cảnh mất chồng, lại làm điều ngược lại là níu giữ, chèo kéo một cách điên cuồng. Kết quả là li dị nhanh hơn cả mức tưởng tượng. Nhưng một năm sau ly hôn, cô ấy vẫn không từ bỏ cái khát vọng lấy lại tình yêu cũ, cái tình yêu mà cả hai người đã hủy hoại bằng chửi rủa, mày tao chí tớ, bằng cách bôi xấu nhau tại tòa ... Thậm chí có lần chồng cũ chở người yêu mới trên đường, cô ấy chạy lon ton theo và hỏi cô bồ : "Em có phải là gái nhảy bồ anh H không ? Chị là vợ anh ấy đây ?". Cô bồ bất ngờ, chẳng nói được câu nào. Còn anh chồng cũ thì hóa điên, đạp luôn xe vợ cũ ngã xuống đường rồi đi thẳng. Cô vợ cũ đau đớn về khóc cả đêm, hóa dại vì chồng tàn nhẫn đạp xe mình xuống đường như kẻ xa lạ. Cô ấy mù quáng tới mức không hề nhận ra, thực sự, họ đã là người xa lạ lâu rồi, kể từ khi nhận bản án ly hôn, hay sớm hơn thế, kể từ khi mày mày tao tao và lôi dòng họ, bố mẹ nhau ra xỉ vả. Nói thật lòng, cũng như tờ đăng ký kết hôn, quyết định ly hôn cũng chỉ là tờ giấy lộn, còn là vợ là chồng hay không, còn tình người với nhau không, chỉ trái tim biết.
Nhưng đôi khi mình vẫn nghĩ, phải chi cô ấy dịu dàng hơn, phải chi cô ấy lạnh lùng đi một chút, văn hóa khi yêu một chút, anh chồng dẫu say nắng với cô bồ, dẫu nóng nảy ký vào đơn li dị, biết đâu một ngày vẫn tiếc nhớ năm năm mặn nồng chồng vợ mà quay về.
Không phải mình không bao giờ bị phụ tình nên mình nói mạnh miệng. Số người bị mình bỏ nhiều hơn số người bỏ mình gấp mấy lần, nhưng khi bị bỏ, thậm chí người ta chỉ cần dửng dưng lạnh nhạt là mình cũng đã im lặng ra đi rồi. Và rất ít khi mình sưng sỉa, nói xấu tình cũ. Và tất cả bọn họ đều quay lại. Có điều riêng với mình, khi họ quay lại, mình đã không còn đứng đó chờ. Mình là người nhạy cảm, khi đau, đau hơn người khác mấy chục vạn lần, nên không bao giờ mình quay lại với người cũ, mọi thứ cứ như một hàng rào bảo vệ tự động, để che chắn trái tim mình theo năm tháng.
Quay lại chuyện anh người yêu cũ. Anh chàng là một người đẹp trai hết ý, trẻ hơn mình đến năm tuổi. Nếu đừng xử sự như hôm nay, cho dù mình không yêu lại, mình cũng không lạnh lùng tàn nhẫn đến thế, và anh ta cũng chẳng tổn thương đến thế. Mình không phải dân chơi, nghĩa là quen rồi vứt như vứt rác, nhưng mình là người dứt khoát, có một chút thực dụng, nghĩa là nếu yêu nhau mà chỉ toàn đau khổ với bực mình là mình cắt. Nửa đời người, không còn thích cút bắt với tình yêu mà chỉ còn đi tìm một chỗ dựa về tinh thần. Khi còn yêu, chàng đi biền biệt, thích thì tới mà không thích là lăn ra chỗ khác chơi, rất vô trách nhiệm. Mình giải thích vài lần vẫn không nhìn ra, mình chia tay. Cũng chẳng lăn lộn gì, chắc lúc đó anh chàng còn nhiều niềm vui, thấy thay đổi relationship trên facebook lia lịa. Rồi không biết can cớ gì, mấy ngày nay vào say hi với mình trên facebook cũng như yahoo, rồi ăn vạ như một thằng trẻ con không biết điều, bắt đầu làm mình khó chịu khi vừa online là đã có đứa rình, hỏi "khi nào em rảnh, khi nào được gặp em, tại sao em tránh anh, em còn tình cảm với anh không ..." bla bla bla.
Bạn có tâm trạng đang tốt và bạn đăng nhập vào yahoo để tám với bạn bè, rồi lúc nào bạn cũng phải nhận hàng chục, thậm chí hàng trăm câu offline trách móc, giận hờn của một kẻ bạn đã không còn quan tâm, bạn sẽ nổi điên. Block thì mình chẳng muốn vì thật ra, phải ghê gớm gì đó mình mới buộc lòng block friend. Sẽ có kiểu đối thoại như sau :
- Hi
- Hi darling. I miss you so much. (câu này mình đã phải nghe vài chục câu ở offline)
- I am working now, can we talk later dear ?
- What time will you finish ? (mình bắt đầu điên)
- I really don't know. We will talk when we have time. Please don't rush me like that. Very busy now
- I am waiting for you (mình có cảm giác chả muốn giải thích quái gì nữa)
- See you later.
- Happy Valentine honey.
- Thanks, you too, happy Valentine to you.
- Only with you (lần này thì mình offline luôn, chán hẳn)
- I am here waiting for you all of my life (không hiểu thể loại gì nữa)
Mà số mình không xuân. Khi các anh ấy còn ở với mình, được mình yêu quý, các anh ấy rất chán, chả ra gì, cả Tây lẫn ta. Nhưng khi chia tay rồi, đột nhiên muốn quay trở lại, các anh ấy hành mình ra bã bằng các kiểu sến sẩm, bằng tin nhắn, bằng yahoo, bằng facebook, nói chung đủ các phương tiện đa truyền thông. Mình đã phải đổi vài số điện thoại vì toàn gặp thể loại chơi rắn như thế.
Rồi cố gắng chọn lựa kỹ hơn khi tuyển người yêu.
Nhưng năm nay vẫn gặp bốn năm ca khó.
Đâm sợ cả tình yêu !
Cầm lên sao ai cũng cầm nhoay nhoáy, đặt xuống thì chả bác nào muốn, hãi thật !
Người ta nói : "theo tình, tình phớt, phớt tình, tình theo". Câu nói đó có lẽ đúng, nhưng mình không thích và cũng chưa bao giờ áp dụng phớt ai để được yêu thêm cả. Có điều, yêu tới đâu, mình cũng không ầm ầm chạy theo, nhai nhải gọi điện thoại, nhắn tin để người được mình yêu cảm thấy đang có fan điên cuồng. Và với mình, cảm giác được yêu theo kiểu đó cũng rất ư là khó chịu.
Khi yêu còn như thế, huống chi khi tình yêu đã hết.
Người ta đôi khi khó lòng học được cách chấp nhận một chuyện tình đẹp đã chấm dứt. Mình đã học được điều đó cách đây vài chục năm, dĩ nhiên sau vài lần lỡ dại yêu thương, vài lần đặt lòng tin và chưa biết cách thể hiện tình yêu sao cho phải. Sau này, mình học được một điều, một tình yêu dù đã từng đẹp đến đâu, khi hết duyên, là hết. Người ta đã từng yêu mình đến đâu, nhưng khi hết yêu, hoặc đã yêu người khác, là chấm dứt. Càng dây dưa, càng đánh mất bản thân, càng đau đớn hoặc tổn thương hơn. Mà cái tổn thương đấy nhiều khi là chính mình tự tạo ra cho mình. Vì kẻ quay lưng kia, đôi khi bị dồn đến đường cùng, đôi khi bị người tình cũ dồn vào thế bí, sẽ không giữ được bình tĩnh, mệt mỏi ... Và thế là tổn thương xảy ra. Cách tốt nhất khi bị phụ bạc, bị ruồng bỏ là nén nỗi đau vào trong, hoặc im lặng, hoặc mỉm cười và sống tốt hơn, không phải để cho cái đứa kia nó phải tiếc mình, đối với mình điều đó không cần thiết, mà để cho chính mình được hạnh phúc và nhận được điều tốt đẹp hơn trong cuộc sống. Mình đáng thế.
Mình có một cô bạn trẻ. Khi còn sống với chồng, cô ấy rất tốt, nhưng hay la hét, hay hạch hỏi. Thằng chồng thì thuộc loại trẻ ranh, yếu đuối, chán vợ quay sang lăng nhăng. Cô gái la hét tối ngày đòi li dị, thằng chồng ném ra tờ đơn li dị ký ngay lập tức. Nhưng thường ở tòa, người ta đâu xử ngay, người ta hòa giải hai ba lần, mỗi lần đâu đó cách nhau nửa tháng, để hai bên có thời gian suy nghĩ. Và cô ấy đã khóc, đã van xin, đã quỳ mọp để chồng nghĩ lại quay về, đã gọi điện như điên từ sáng tới nửa đêm .... Mình đã nghĩ rằng phải chi cô ấy im lặng, nếu cảm thấy mình có lỗi thì lẳng lặng sửa. Một khoảng lặng là rất cần thiết cho cả đôi bên, để hồi tưởng lại mọi yêu thương và cay đắng cùng nếm trải, để đặt lên bàn cân mà cân nhắc hạnh phúc còn đáng gìn giữ. Mình đã khuyên cô ấy rất nhiều. Cô ấy gật gù đấy, nhưng về nhà, đối diện với cảnh ngủ một mình, sợ viễn cảnh mất chồng, lại làm điều ngược lại là níu giữ, chèo kéo một cách điên cuồng. Kết quả là li dị nhanh hơn cả mức tưởng tượng. Nhưng một năm sau ly hôn, cô ấy vẫn không từ bỏ cái khát vọng lấy lại tình yêu cũ, cái tình yêu mà cả hai người đã hủy hoại bằng chửi rủa, mày tao chí tớ, bằng cách bôi xấu nhau tại tòa ... Thậm chí có lần chồng cũ chở người yêu mới trên đường, cô ấy chạy lon ton theo và hỏi cô bồ : "Em có phải là gái nhảy bồ anh H không ? Chị là vợ anh ấy đây ?". Cô bồ bất ngờ, chẳng nói được câu nào. Còn anh chồng cũ thì hóa điên, đạp luôn xe vợ cũ ngã xuống đường rồi đi thẳng. Cô vợ cũ đau đớn về khóc cả đêm, hóa dại vì chồng tàn nhẫn đạp xe mình xuống đường như kẻ xa lạ. Cô ấy mù quáng tới mức không hề nhận ra, thực sự, họ đã là người xa lạ lâu rồi, kể từ khi nhận bản án ly hôn, hay sớm hơn thế, kể từ khi mày mày tao tao và lôi dòng họ, bố mẹ nhau ra xỉ vả. Nói thật lòng, cũng như tờ đăng ký kết hôn, quyết định ly hôn cũng chỉ là tờ giấy lộn, còn là vợ là chồng hay không, còn tình người với nhau không, chỉ trái tim biết.
Nhưng đôi khi mình vẫn nghĩ, phải chi cô ấy dịu dàng hơn, phải chi cô ấy lạnh lùng đi một chút, văn hóa khi yêu một chút, anh chồng dẫu say nắng với cô bồ, dẫu nóng nảy ký vào đơn li dị, biết đâu một ngày vẫn tiếc nhớ năm năm mặn nồng chồng vợ mà quay về.
Không phải mình không bao giờ bị phụ tình nên mình nói mạnh miệng. Số người bị mình bỏ nhiều hơn số người bỏ mình gấp mấy lần, nhưng khi bị bỏ, thậm chí người ta chỉ cần dửng dưng lạnh nhạt là mình cũng đã im lặng ra đi rồi. Và rất ít khi mình sưng sỉa, nói xấu tình cũ. Và tất cả bọn họ đều quay lại. Có điều riêng với mình, khi họ quay lại, mình đã không còn đứng đó chờ. Mình là người nhạy cảm, khi đau, đau hơn người khác mấy chục vạn lần, nên không bao giờ mình quay lại với người cũ, mọi thứ cứ như một hàng rào bảo vệ tự động, để che chắn trái tim mình theo năm tháng.
Quay lại chuyện anh người yêu cũ. Anh chàng là một người đẹp trai hết ý, trẻ hơn mình đến năm tuổi. Nếu đừng xử sự như hôm nay, cho dù mình không yêu lại, mình cũng không lạnh lùng tàn nhẫn đến thế, và anh ta cũng chẳng tổn thương đến thế. Mình không phải dân chơi, nghĩa là quen rồi vứt như vứt rác, nhưng mình là người dứt khoát, có một chút thực dụng, nghĩa là nếu yêu nhau mà chỉ toàn đau khổ với bực mình là mình cắt. Nửa đời người, không còn thích cút bắt với tình yêu mà chỉ còn đi tìm một chỗ dựa về tinh thần. Khi còn yêu, chàng đi biền biệt, thích thì tới mà không thích là lăn ra chỗ khác chơi, rất vô trách nhiệm. Mình giải thích vài lần vẫn không nhìn ra, mình chia tay. Cũng chẳng lăn lộn gì, chắc lúc đó anh chàng còn nhiều niềm vui, thấy thay đổi relationship trên facebook lia lịa. Rồi không biết can cớ gì, mấy ngày nay vào say hi với mình trên facebook cũng như yahoo, rồi ăn vạ như một thằng trẻ con không biết điều, bắt đầu làm mình khó chịu khi vừa online là đã có đứa rình, hỏi "khi nào em rảnh, khi nào được gặp em, tại sao em tránh anh, em còn tình cảm với anh không ..." bla bla bla.
Bạn có tâm trạng đang tốt và bạn đăng nhập vào yahoo để tám với bạn bè, rồi lúc nào bạn cũng phải nhận hàng chục, thậm chí hàng trăm câu offline trách móc, giận hờn của một kẻ bạn đã không còn quan tâm, bạn sẽ nổi điên. Block thì mình chẳng muốn vì thật ra, phải ghê gớm gì đó mình mới buộc lòng block friend. Sẽ có kiểu đối thoại như sau :
- Hi
- Hi darling. I miss you so much. (câu này mình đã phải nghe vài chục câu ở offline)
- I am working now, can we talk later dear ?
- What time will you finish ? (mình bắt đầu điên)
- I really don't know. We will talk when we have time. Please don't rush me like that. Very busy now
- I am waiting for you (mình có cảm giác chả muốn giải thích quái gì nữa)
- See you later.
- Happy Valentine honey.
- Thanks, you too, happy Valentine to you.
- Only with you (lần này thì mình offline luôn, chán hẳn)
- I am here waiting for you all of my life (không hiểu thể loại gì nữa)
Mà số mình không xuân. Khi các anh ấy còn ở với mình, được mình yêu quý, các anh ấy rất chán, chả ra gì, cả Tây lẫn ta. Nhưng khi chia tay rồi, đột nhiên muốn quay trở lại, các anh ấy hành mình ra bã bằng các kiểu sến sẩm, bằng tin nhắn, bằng yahoo, bằng facebook, nói chung đủ các phương tiện đa truyền thông. Mình đã phải đổi vài số điện thoại vì toàn gặp thể loại chơi rắn như thế.
Rồi cố gắng chọn lựa kỹ hơn khi tuyển người yêu.
Nhưng năm nay vẫn gặp bốn năm ca khó.
Đâm sợ cả tình yêu !
Cầm lên sao ai cũng cầm nhoay nhoáy, đặt xuống thì chả bác nào muốn, hãi thật !
Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013
Valentine
Mình chơi dại, hôm qua chơi hai gói G7, thế là kết quả hôm qua thức đến 4h sáng. Con gái lay lắc mãi mẹ mới dậy, mặt lấm lét vì biết mẹ rất xấu ngủ, ai gọi dậy là gầm như sấm. Hôm nay mẹ không thế, hôm nay là Valentine. Con gái đã hỏi mẹ từ hôm qua, nhờ mẹ trang điểm để đi chơi với bạn. Nhanh thế đấy, giờ con đã bắt đầu biết đi chơi Valentine, dù là chỉ đi với một lũ bạn gái. Chắc không dám đánh thức mẹ, tự đánh nhoe nhoét, rồi đến hồi không cứu vãn nổi đành gọi mẹ. Mẹ mắt nhắm mắt mở chữa cháy cho con, không hoàn hảo lắm nhưng không kinh khủng như lúc đầu con làm. Trễ rồi, bạn đang đợi, không thể xóa mặt đi làm lại được. Cũng tại mẹ xấu tính nên con không dám gọi, làm khuôn mặt lý ra sẽ rất xinh lại hơi trắng một cách quá mức, một kiểu trang điểm mà mẹ rất ghét, gọi đó là "hai lúa".
Valentine của những năm trước, mình đang làm gì nhỉ ? Không thể nhớ. Có lẽ đang du ngoạn với một chàng người tình nào đó. Mình có thói xấu là đãng trí, có tình mới thì tình cũ cho vào dĩ vãng hết, lắm lúc đi qua một chỗ nào đó, thấy lòng chợt nhói lên vì một hoài ức cũ, nhưng với ai thì chịu, không sao lần ra được. Nghe quá đỗi vô duyên.
Chỉ có Valentine này tự dưng muốn ở nhà, tận hưởng không khí thanh bình. Có lẽ là tại mới mùng năm Tết, mà cũng có lẽ là tại mấy hôm nay thức đêm suốt, thích lăn ra ngủ nướng. Ai bĩu môi thì mình chịu, chứ với mình, ngủ cũng là một thú vui nho nhã, nhất là sau khi đã đốt sạch một đêm vào phim với truyện, tuyệt nhất là lăn đùng ra đệm, vùi đầu vào đống chăn gối êm ấm, bật điều hòa lên, không gì êm đềm bằng.
Chính vì mình thích ngủ nên đối với mình, chăn gối luôn phải thơm tho, sạch sẽ. Mình không chịu được mùi mồ hôi người, dù là một chút. Nhà này có cái sân thượng rất to, đầy nắng, mình tha hồ kỳ cạch giặt chăn, drap, gối cả ngày. Phòng ngủ nếu có điều kiện thì sẽ rất đẹp, nếu không có thì thôi nhưng mình thích rộng, ít đồ đạc và thoang thoảng mùi son phấn. Mình cũng thích buổi sáng, mở mắt ra là nắng sớm ngập phòng. Nhà mình thích hướng đông là vậy đấy. Mình sợ những căn phòng khách sạn, dù nó đẹp đến đâu đi nữa. Có lẽ vì mình phiêu bạt quá sớm, quá trẻ nên giờ sợ những căn phòng khách sạn mang tính chất tạm bợ cho mọi cuộc tình. Có khi sau một đêm vui, sáng ra ngồi uống cafe cùng nhau đã thấy hai con người lòng hướng về hai nẻo mịt mờ ....
Và khách sạn thường có mùi rất đặc trưng, kể cả những căn phòng sang nhất.
Con gái giờ chắc đang ríu rít với bạn. Con gái bé vừa quất xong một tô bò kho tổ chảng, đang nằm như con sâu đọc truyện Miko. Leopard ngáy pho pho dưới nhà. Sau sự cố trở thành công công, nó chuyển sang ngáy ầm ĩ. Sâu vừa tương hẳn một bình sữa 200ml, lăn ra ngủ như chết, cái bụng to như trống. Không thấy Nấm, chắc đang lăn lộn trong đống thú nhồi bông bên phòng Chôm.
Hôm nay mình có vớ lấy điện thoại, nhắn tin chúc chàng Valentine. Cầm lấy máy, mới biết chàng nhắn tin từ 2.30 đêm qua : "Love you".
Nói thật là đến tận bây giờ mình cũng chẳng biết mình có yêu chàng không.
Mình chọn chàng thì đúng hơn.
Happy Valentine. Đi ngủ cái đã !
Valentine của những năm trước, mình đang làm gì nhỉ ? Không thể nhớ. Có lẽ đang du ngoạn với một chàng người tình nào đó. Mình có thói xấu là đãng trí, có tình mới thì tình cũ cho vào dĩ vãng hết, lắm lúc đi qua một chỗ nào đó, thấy lòng chợt nhói lên vì một hoài ức cũ, nhưng với ai thì chịu, không sao lần ra được. Nghe quá đỗi vô duyên.
Chỉ có Valentine này tự dưng muốn ở nhà, tận hưởng không khí thanh bình. Có lẽ là tại mới mùng năm Tết, mà cũng có lẽ là tại mấy hôm nay thức đêm suốt, thích lăn ra ngủ nướng. Ai bĩu môi thì mình chịu, chứ với mình, ngủ cũng là một thú vui nho nhã, nhất là sau khi đã đốt sạch một đêm vào phim với truyện, tuyệt nhất là lăn đùng ra đệm, vùi đầu vào đống chăn gối êm ấm, bật điều hòa lên, không gì êm đềm bằng.
Chính vì mình thích ngủ nên đối với mình, chăn gối luôn phải thơm tho, sạch sẽ. Mình không chịu được mùi mồ hôi người, dù là một chút. Nhà này có cái sân thượng rất to, đầy nắng, mình tha hồ kỳ cạch giặt chăn, drap, gối cả ngày. Phòng ngủ nếu có điều kiện thì sẽ rất đẹp, nếu không có thì thôi nhưng mình thích rộng, ít đồ đạc và thoang thoảng mùi son phấn. Mình cũng thích buổi sáng, mở mắt ra là nắng sớm ngập phòng. Nhà mình thích hướng đông là vậy đấy. Mình sợ những căn phòng khách sạn, dù nó đẹp đến đâu đi nữa. Có lẽ vì mình phiêu bạt quá sớm, quá trẻ nên giờ sợ những căn phòng khách sạn mang tính chất tạm bợ cho mọi cuộc tình. Có khi sau một đêm vui, sáng ra ngồi uống cafe cùng nhau đã thấy hai con người lòng hướng về hai nẻo mịt mờ ....
Và khách sạn thường có mùi rất đặc trưng, kể cả những căn phòng sang nhất.
Con gái giờ chắc đang ríu rít với bạn. Con gái bé vừa quất xong một tô bò kho tổ chảng, đang nằm như con sâu đọc truyện Miko. Leopard ngáy pho pho dưới nhà. Sau sự cố trở thành công công, nó chuyển sang ngáy ầm ĩ. Sâu vừa tương hẳn một bình sữa 200ml, lăn ra ngủ như chết, cái bụng to như trống. Không thấy Nấm, chắc đang lăn lộn trong đống thú nhồi bông bên phòng Chôm.
Hôm nay mình có vớ lấy điện thoại, nhắn tin chúc chàng Valentine. Cầm lấy máy, mới biết chàng nhắn tin từ 2.30 đêm qua : "Love you".
Nói thật là đến tận bây giờ mình cũng chẳng biết mình có yêu chàng không.
Mình chọn chàng thì đúng hơn.
Happy Valentine. Đi ngủ cái đã !
Mùng bốn Tết
Đang mơ màng ngủ thì thằng Leopard gầm lên chửi rủa một con chó nào đó hàng xóm. Con Sâu giật mình khóc nhoe nhóe đòi sữa. Thế là phải dậy pha sữa, cho con ranh ăn, không thể ngủ lại. Nhìn đồng hồ đã gần 4h chiều, mình đi pha một ly cafe sữa để làm việc cho nghiêm chỉnh. Công nhận cafe ở ngoài bây giờ toàn cafe đểu, mình uống hai ba cữ cafe bên ngoài chả làm sao, nhưng chỉ cần uống một tách Trung Nguyên G7 pha sẵn tại nhà là có nguy cơ thức trắng. Chắc cafe bên ngoài toàn bắp rang cháy cả. Nói chuyện quyết tâm làm việc, sau khi uống sạch tách cafe, mình lại ngồi đây blogging nhảm nhí, thật đúng là mình chán mình.
Xù đã lượn với ba. Sáng nay cha con hẹn nhau tại nhà mình, rất oách. Nhưng sau khi nghe mình gầm như sư tử hống qua điện thoại, cha con đã phải thậm thụt hẹn nhau ngoài đầu ngõ. Cùng cực mình mới phải làm thế. Mình chả có thời gian đi thù vặt ba của Chíp, nhưng tốt nhất là đời này, kiếp này không nên nhìn mặt nhau nữa, cho nó lành. Mình phát hiện từ khi ba Chíp không còn lượn trước mặt mình nữa, đời cả hai bên cùng tươi hẳn. Thứ nhất, mình thôi bị làm phiền từ gia đình ba Chíp, một bà mẹ chồng cũ hẹp hòi và hay thù vặt, một bà vợ mới hấp hấp hay ghen dở ... Mà khi mình thôi bị hành vì mấy người đấy, mình cũng không có lý do để chửi rủa gì ba Chíp cả. Cả hai cùng trở thành dân nho nhã, thế nên, trọn cuộc đời này, mình chả có nhã ý gặp lại người xưa. Hôm nọ, Chôm mang cái mớ kiến thức hổ lốn của "mật ngữ các chòm sao" ra khoe ngôi sao máu xấu nhất - Thiên Bình. Mà có khi đúng, sao của mình máu liều 99%, máu lạnh tới 100%, có nghĩa là khi đã quay mặt đi thì phủi đít sạch sẽ, không bao giờ hé mắt nhìn lui một giây. Cái này thì đúng. Mình ít khi chia tay, nhưng khi đã quyết định chia tay, tàn nhẫn bao nhiêu mình cũng sẵn lòng vì khi sống, cảm thấy còn muốn gìn giữ, bao nhiêu mình cũng đã nhẫn nhịn.
Nhịn những người mình thương yêu không có nghĩa là nhục. Nhưng nhịn những người đã trở thành người dưng trong trái tim mình là ngu - chẳng việc gì phải thế, đời là mấy tí, mình sống cho mình đã đủ mệt, hơi đâu phải thận trọng với những gì người khác nghĩ về mình. Họ nghĩ tốt thì mình cũng chẳng béo thêm ra được gam nào, họ nghĩ xấu thì tiền trong túi mình cũng y nguyên thế ...
Nhiều chị, nhiều bạn mình thấy rất mệt. Khi có người yêu thì hùng hục làm sao để người yêu luôn thấy mình là người hoàn hảo, chia tay rồi vẫn còn cố thắc mắc người ấy còn luyến tiếc mình không, có bao giờ hối hận là đã làm mình tổn thương, có bao giờ tiếc ngày xưa ... Rõ lắm chuyện. Ngay cả khi yêu cũng không thể hoàn hảo mãi, yêu nhau thì rồi cũng phải lòi ra nhiều thứ xấu xí, tầm thường, và nếu thật lòng yêu thì sẽ chấp nhận cả những thứ chả có chút long lanh của nhau. Diễn vài tháng, một năm còn được, cả đời phải diễn thì thà chả yêu, chả lấy chồng cho xong. Chia tay giữ được cho nhau cảm giác tử tế là điều tốt, nhưng cứ cố tỏ ra như thế mà trong bụng sâu cay thì đúng là rách việc. Mình chia tay luôn tử tế, ăn nói đàng hoàng nhưng vẫn làm phiền mình, vẫn đeo bám mình là mình block tất cả : điện thoại, yahoo, facebook .... Bất chấp đứa kia nghĩ mình tàn nhẫn hay là không. Và chia tay rồi là mình không bao giờ còn thắc mắc kiểu ngớ ngẩn rằng : "Một lúc nào đó, khi mùa hoa lại nở, hoa rụng ven sông, anh có lúc nào nhớ tới em không ?". Không quan tâm.
Hôm nay lại gặp lại một anh người yêu cũ xa xưa từ thuở nào. Gặp nhau chẳng lẽ làm ngơ, say hi thì mình cũng say hi. Nhưng người yêu cũ lại nhảy xổ vào tỏ tình và bảo không quên được mình ngay cả khi mình báo rất thẳng thắn là mình đã có người khác là mình không thích. Rồi anh lôi chuyện cũ ra trách móc, rồi nói những câu đại loại "ok, I wish you all the best but I still love you even you can't any more", để biến mình thành một con quái vật nhẫn tâm, thì mình chỉ muốn biến đi cho xong. Tỏ tình mãnh liệt thế nhưng trên facebook thì lại để "in the relationship" mới ngày 5/2/2013, mà hôm nay thì mới 13/2/2013, thật bất hạnh cho em nào để chung cái relationship ấy quá.
Thật ra đàn bà ngây thơ, nhẹ dạ là tiền đề cho lũ đàn ông khốn nạn tung hoành.
Mình thì cứ theo lý thuyết ngoài biển không thiếu gì cá, chả bao giờ buồn ghen hay tranh giành với ai, anh của mình cứ một chân mà đi hai xuồng là xuồng mình, mình chèo đi mất biệt.
Thế mà một đứa thờ ơ như mình lại bị vợ sau của chồng cũ ghen ngược suốt mới đau.
Mùng bốn Tết rồi, phải bắt đầu soạn bài để dạy học sau Tết. Mình thích ngôi nhà này dù tiền thuê đắt lòi mắt. Đây là một cái xóm yên ả, thanh bình. Sáng lên sân thượng, luôn thấy hạt cây, quả bàng chim tha xuống ăn và gió mát thênh thang. Chiều khi bóng nắng ngả, gió vẫn luồn trong lá, mát rượi. Mình thích ngồi trên những bậc thang bằng đá cũ lên tầng thượng, hơi mòn sờn, xoa xoa đầu con Nấm, nghe tiếng chim ríu rít vọng vào.
Phải chi có được một ngôi nhà như thế này để suốt đời không lang thang phiêu bạt nữa ....
Xem ra, mình không phải một người đàn bà bon chen. Mình không thích nghèo nhưng mình chỉ thích đủ tiền tiêu. Đủ tiền tiêu theo mình nghĩa là ăn uống vừa phải, lo cho con được học trường tử tế, một năm hai lần đi chơi đâu đó cả ba mẹ con, nếu đủ tiền phượt nước ngoài thì không gì lý tưởng bằng, thế thôi, chẳng cần hàng hiệu, xe hơi, kim cương chói lóa. Mình có một đặc điểm rất không đàn bà là mình thờ ơ với hai thứ : chocolate và đồ trang sức. Mỗi lần đi shopping, mình lướt qua hàng trang sức rất thờ ơ. Sắp 14/2 rồi, đứa nào thiếu hiểu biết mà tặng mình chocolate là mình bụp cho xòe mỏ.
Mình quen với bất kỳ anh nào đều nói ngay cho đỡ shock rằng mình không thích hoa hoét, chocolate và đồ trang sức. Ngay cả khi chàng bảo "biết đâu một ngày nào đó anh sẽ cưới em", mình cũng bảo ngay "nếu em đồng ý lấy anh, cho em một con Cocker Spaniel - em không cần nhẫn kim cương vì em ghét kim cương". Mình vẫn mơ một con Cocker Spaniel thuần chủng, lông xoắn màu trắng, được thêm một con mèo Anh và một con thỏ mini thì càng tốt. Kim cương làm gì mất công đeo, đi đêm nó lại chặt tay cho thì móm hẳn.
Mùng 4 rồi, mai là Valentine, Chôm xin đi chơi đến tận tối mới về. Giờ mình bắt đầu phải làm quen với chuyện con nó cho mình ra rìa khỏi những kế hoạch của nó. Con lớn là mẹ bắt đầu già. Con gái mình mê nhạc rock, giống mình hồi xưa, tầm tuổi này toàn yêu mấy anh quần áo rách rưới, phủi bụi, tóc tai như chim én đậu nhầm dây cao thế. Ngày mình mười sáu, tệ hơn Chôm bây giờ, toàn để mẹ ở nhà một mình, đi thẳng cánh cò bay từ sáng tới tối, lúc nào cũng lêu lổng ngoài đường. Mà chẳng riêng gì mười sáu tuổi, từ nhỏ đã thế. Nhỏ thì lê la trong ruộng ngô, ruộng mía với bờ sông, lớn thì vào quán cafe, kem kiếc rồi dông thẳng đến nhà con bạn thân, nằm đó đến tận chiều tối, ăn chực ở nhà nó xong mới lết về nhà. Tính ra mình chỉ ngoan đến lớp 3, lớp 4 là gặp con bạn chí cốt, lang thang cùng nó đến tận bây giờ, chả trách chồng nó ghét mình như hủi. Ông ấy cứ sợ vợ ông ấy cũng ngang ngạnh khó bảo như mình, làm một cú ly hôn thì tàn đời. Mà thật, thứ động một tí là quát vợ, là khảo tiền, là bố tướng như ông ấy, mình xúc lâu rồi, tại con bạn mình nó hiền và tốt nhịn. Lấy nó, may hơn cả trúng số mà không biết quý, đúng là bọn đàn ông ngu dại. Đàn ông xấu tính là phải gặp những đứa bạc ác như mình. Con bạn mình hay bảo : "Ông T nhà tao mà lấy mày thì chắc giờ có đứa chết, có đứa phải vào tù" :D. Ông chồng nó dân phi công, cao 1m8, chắc đứa chết là mình, đứa còn lại hẳn nhiên đi tù.
Bảo làm ra cái blog này luyện viết lách lại, xem ra không ăn thua. Mình viết báo ậm ạch, lâu lâu mới có được một bài đăng, nhưng viết linh tinh thì nhoay nhoáy, lan man từ chuyện này sang chuyện khác. Chắc mình không bao giờ kiếm tiền nổi với văn học :D.
Thôi thì có chỗ lảm nhảm cũng đỡ stress.
Xù đã lượn với ba. Sáng nay cha con hẹn nhau tại nhà mình, rất oách. Nhưng sau khi nghe mình gầm như sư tử hống qua điện thoại, cha con đã phải thậm thụt hẹn nhau ngoài đầu ngõ. Cùng cực mình mới phải làm thế. Mình chả có thời gian đi thù vặt ba của Chíp, nhưng tốt nhất là đời này, kiếp này không nên nhìn mặt nhau nữa, cho nó lành. Mình phát hiện từ khi ba Chíp không còn lượn trước mặt mình nữa, đời cả hai bên cùng tươi hẳn. Thứ nhất, mình thôi bị làm phiền từ gia đình ba Chíp, một bà mẹ chồng cũ hẹp hòi và hay thù vặt, một bà vợ mới hấp hấp hay ghen dở ... Mà khi mình thôi bị hành vì mấy người đấy, mình cũng không có lý do để chửi rủa gì ba Chíp cả. Cả hai cùng trở thành dân nho nhã, thế nên, trọn cuộc đời này, mình chả có nhã ý gặp lại người xưa. Hôm nọ, Chôm mang cái mớ kiến thức hổ lốn của "mật ngữ các chòm sao" ra khoe ngôi sao máu xấu nhất - Thiên Bình. Mà có khi đúng, sao của mình máu liều 99%, máu lạnh tới 100%, có nghĩa là khi đã quay mặt đi thì phủi đít sạch sẽ, không bao giờ hé mắt nhìn lui một giây. Cái này thì đúng. Mình ít khi chia tay, nhưng khi đã quyết định chia tay, tàn nhẫn bao nhiêu mình cũng sẵn lòng vì khi sống, cảm thấy còn muốn gìn giữ, bao nhiêu mình cũng đã nhẫn nhịn.
Nhịn những người mình thương yêu không có nghĩa là nhục. Nhưng nhịn những người đã trở thành người dưng trong trái tim mình là ngu - chẳng việc gì phải thế, đời là mấy tí, mình sống cho mình đã đủ mệt, hơi đâu phải thận trọng với những gì người khác nghĩ về mình. Họ nghĩ tốt thì mình cũng chẳng béo thêm ra được gam nào, họ nghĩ xấu thì tiền trong túi mình cũng y nguyên thế ...
Nhiều chị, nhiều bạn mình thấy rất mệt. Khi có người yêu thì hùng hục làm sao để người yêu luôn thấy mình là người hoàn hảo, chia tay rồi vẫn còn cố thắc mắc người ấy còn luyến tiếc mình không, có bao giờ hối hận là đã làm mình tổn thương, có bao giờ tiếc ngày xưa ... Rõ lắm chuyện. Ngay cả khi yêu cũng không thể hoàn hảo mãi, yêu nhau thì rồi cũng phải lòi ra nhiều thứ xấu xí, tầm thường, và nếu thật lòng yêu thì sẽ chấp nhận cả những thứ chả có chút long lanh của nhau. Diễn vài tháng, một năm còn được, cả đời phải diễn thì thà chả yêu, chả lấy chồng cho xong. Chia tay giữ được cho nhau cảm giác tử tế là điều tốt, nhưng cứ cố tỏ ra như thế mà trong bụng sâu cay thì đúng là rách việc. Mình chia tay luôn tử tế, ăn nói đàng hoàng nhưng vẫn làm phiền mình, vẫn đeo bám mình là mình block tất cả : điện thoại, yahoo, facebook .... Bất chấp đứa kia nghĩ mình tàn nhẫn hay là không. Và chia tay rồi là mình không bao giờ còn thắc mắc kiểu ngớ ngẩn rằng : "Một lúc nào đó, khi mùa hoa lại nở, hoa rụng ven sông, anh có lúc nào nhớ tới em không ?". Không quan tâm.
Hôm nay lại gặp lại một anh người yêu cũ xa xưa từ thuở nào. Gặp nhau chẳng lẽ làm ngơ, say hi thì mình cũng say hi. Nhưng người yêu cũ lại nhảy xổ vào tỏ tình và bảo không quên được mình ngay cả khi mình báo rất thẳng thắn là mình đã có người khác là mình không thích. Rồi anh lôi chuyện cũ ra trách móc, rồi nói những câu đại loại "ok, I wish you all the best but I still love you even you can't any more", để biến mình thành một con quái vật nhẫn tâm, thì mình chỉ muốn biến đi cho xong. Tỏ tình mãnh liệt thế nhưng trên facebook thì lại để "in the relationship" mới ngày 5/2/2013, mà hôm nay thì mới 13/2/2013, thật bất hạnh cho em nào để chung cái relationship ấy quá.
Thật ra đàn bà ngây thơ, nhẹ dạ là tiền đề cho lũ đàn ông khốn nạn tung hoành.
Mình thì cứ theo lý thuyết ngoài biển không thiếu gì cá, chả bao giờ buồn ghen hay tranh giành với ai, anh của mình cứ một chân mà đi hai xuồng là xuồng mình, mình chèo đi mất biệt.
Thế mà một đứa thờ ơ như mình lại bị vợ sau của chồng cũ ghen ngược suốt mới đau.
Mùng bốn Tết rồi, phải bắt đầu soạn bài để dạy học sau Tết. Mình thích ngôi nhà này dù tiền thuê đắt lòi mắt. Đây là một cái xóm yên ả, thanh bình. Sáng lên sân thượng, luôn thấy hạt cây, quả bàng chim tha xuống ăn và gió mát thênh thang. Chiều khi bóng nắng ngả, gió vẫn luồn trong lá, mát rượi. Mình thích ngồi trên những bậc thang bằng đá cũ lên tầng thượng, hơi mòn sờn, xoa xoa đầu con Nấm, nghe tiếng chim ríu rít vọng vào.
Phải chi có được một ngôi nhà như thế này để suốt đời không lang thang phiêu bạt nữa ....
Xem ra, mình không phải một người đàn bà bon chen. Mình không thích nghèo nhưng mình chỉ thích đủ tiền tiêu. Đủ tiền tiêu theo mình nghĩa là ăn uống vừa phải, lo cho con được học trường tử tế, một năm hai lần đi chơi đâu đó cả ba mẹ con, nếu đủ tiền phượt nước ngoài thì không gì lý tưởng bằng, thế thôi, chẳng cần hàng hiệu, xe hơi, kim cương chói lóa. Mình có một đặc điểm rất không đàn bà là mình thờ ơ với hai thứ : chocolate và đồ trang sức. Mỗi lần đi shopping, mình lướt qua hàng trang sức rất thờ ơ. Sắp 14/2 rồi, đứa nào thiếu hiểu biết mà tặng mình chocolate là mình bụp cho xòe mỏ.
Mình quen với bất kỳ anh nào đều nói ngay cho đỡ shock rằng mình không thích hoa hoét, chocolate và đồ trang sức. Ngay cả khi chàng bảo "biết đâu một ngày nào đó anh sẽ cưới em", mình cũng bảo ngay "nếu em đồng ý lấy anh, cho em một con Cocker Spaniel - em không cần nhẫn kim cương vì em ghét kim cương". Mình vẫn mơ một con Cocker Spaniel thuần chủng, lông xoắn màu trắng, được thêm một con mèo Anh và một con thỏ mini thì càng tốt. Kim cương làm gì mất công đeo, đi đêm nó lại chặt tay cho thì móm hẳn.
Mùng 4 rồi, mai là Valentine, Chôm xin đi chơi đến tận tối mới về. Giờ mình bắt đầu phải làm quen với chuyện con nó cho mình ra rìa khỏi những kế hoạch của nó. Con lớn là mẹ bắt đầu già. Con gái mình mê nhạc rock, giống mình hồi xưa, tầm tuổi này toàn yêu mấy anh quần áo rách rưới, phủi bụi, tóc tai như chim én đậu nhầm dây cao thế. Ngày mình mười sáu, tệ hơn Chôm bây giờ, toàn để mẹ ở nhà một mình, đi thẳng cánh cò bay từ sáng tới tối, lúc nào cũng lêu lổng ngoài đường. Mà chẳng riêng gì mười sáu tuổi, từ nhỏ đã thế. Nhỏ thì lê la trong ruộng ngô, ruộng mía với bờ sông, lớn thì vào quán cafe, kem kiếc rồi dông thẳng đến nhà con bạn thân, nằm đó đến tận chiều tối, ăn chực ở nhà nó xong mới lết về nhà. Tính ra mình chỉ ngoan đến lớp 3, lớp 4 là gặp con bạn chí cốt, lang thang cùng nó đến tận bây giờ, chả trách chồng nó ghét mình như hủi. Ông ấy cứ sợ vợ ông ấy cũng ngang ngạnh khó bảo như mình, làm một cú ly hôn thì tàn đời. Mà thật, thứ động một tí là quát vợ, là khảo tiền, là bố tướng như ông ấy, mình xúc lâu rồi, tại con bạn mình nó hiền và tốt nhịn. Lấy nó, may hơn cả trúng số mà không biết quý, đúng là bọn đàn ông ngu dại. Đàn ông xấu tính là phải gặp những đứa bạc ác như mình. Con bạn mình hay bảo : "Ông T nhà tao mà lấy mày thì chắc giờ có đứa chết, có đứa phải vào tù" :D. Ông chồng nó dân phi công, cao 1m8, chắc đứa chết là mình, đứa còn lại hẳn nhiên đi tù.
Bảo làm ra cái blog này luyện viết lách lại, xem ra không ăn thua. Mình viết báo ậm ạch, lâu lâu mới có được một bài đăng, nhưng viết linh tinh thì nhoay nhoáy, lan man từ chuyện này sang chuyện khác. Chắc mình không bao giờ kiếm tiền nổi với văn học :D.
Thôi thì có chỗ lảm nhảm cũng đỡ stress.
Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013
Mùng ba Tết
Kết thúc mùng ba, mình bỗng dưng cảm thấy rất mệt và stress. Có lẽ là kết quả của tối hôm qua, quyết tâm thức đến tận ba giờ sáng soạn cho xong bài vở của tụi lớp 9 và lớp 12 để chứng minh với bản thân là mình không lười. Cũng có thể là do lo nghĩ một vài điều sắp tới sau Tết.
Mình ngồi gật gù như sắp chết cho đến tận khi phải tắm một phát mới tỉnh ra, thấy đời tươi hơn một tí. Mình là người thích tắm và hay dùng tắm như một giải pháp xả stress. Chính vì vậy mà mình sẵn lòng chi tiền cho những loại sữa tắm cầu kỳ, thơm tho một tí. Một bánh xà bông Camay hoặc một chai sữa tắm loại chung chung bán đầy khắp các siêu thị thường không bao giờ làm mình thỏa lòng, và khi đã tắm gọi là xả stress, không bao giờ mình mất dưới hai tiếng. Mình thích nhất là tắm buổi sớm, gội đầu, tẩy da chết, chà xát đến tận gót chân và sau đó, mình thường để mình trần khoảng mười lăm phút, nửa tiếng, thoa kem, xức nước hoa mùi nhẹ nhàng và tận hưởng nắng sớm chiếu qua cửa sổ để hé mở. Có lẽ cũng vì lý do đó mà mình rất thích nhà hướng đông.
Có một em từng ở chung nhà chục ngày với mình, em tỏ vẻ dị ứng với sự để mình trần và thoa kem lên người của mình. Với em ấy, cái thân hình luôn che kín thì cần gì phải dùng kem, và hình như em ấy cũng ngại khi mình thản nhiên để mình trần đi lại trong phòng mà chẳng ngó ngàng gì đến sự hiện diện của em.
Mình phớt. Thứ nhất là em đang ở nhờ nhà mình và ở lâu, nếu một hai ngày có lẽ mình sẽ khách khí, nhưng mình chẳng thể vì ai mà từ bỏ thú vui quá lâu, nhất là tính mình lại đại ích kỷ. Thứ hai, mình là mình, em ấy là em ấy. Em ấy sợ tắm và cứ tối khuya mới lò dò xách đồ đi tắm, tắm đại khái rồi lò dò bay lên net luôn. Hai ngày em ấy mới tắm một lần và luôn thanh mình rằng em ấy không tắm cũng không có mùi. Quả đấy mình hãi hết người nhưng mình cũng chẳng bình phẩm, thế thì mình phải là người chịu đựng hơn đấy chứ :)
Mình yêu những phụ nữ biết hưởng thụ cho bản thân. Không việc gì phải vì người khác thì mới làm, còn vì mình thì không chịu làm. Ví dụ như có những người đi đâu mới tắm vì sợ người ta chê hôi, còn ở nhà thì mang kiếp cú vì chẳng anh nào dòm. Cũng có những nàng ra ngoài chưng diện hết hồn nhưng đồ lót thì rách teng beng vì ai vạch quần mình ra mà sợ. Mình thì khác, mình chi tiền cho đồ lót, kem thơm rất mạnh tay dù mình toàn ngủ một mình và tình yêu thì ở xa tít tắp. Mình yêu thích đồ lót đẹp, mình thích chiều chuộng mình với hương thơm và những thứ đẹp đẽ. Mình chỉ chịu phép nếu mình không có tiền.
Và mình làm mọi thứ chỉ để cho mình, chả vì thằng nào.
Tính mình vốn lạnh lẽo, thờ ơ với đàn ông từ xưa.
Đôi khi mình phát hiện ra mình cần đàn ông chỉ vì mình muốn cảm thấy mình là đàn bà. Muốn có ai đó để vòi vĩnh, để thi thoảng nó khen mình đẹp, khen mình dễ thương. Muốn có một người để đôi khi ngồi vào lòng cùng xem phim rồi lâu lâu bá cổ hôn một cái (nghe hơi giống cha với con). Ước muốn của mình đơn giản thế nên có thì tốt, không có cũng chẳng làm sao.
Mùng ba Tết, gọi là thế thôi nhưng nhà mình thì chẳng có không khí Tết. Mình không mua đồ mới cho con vì tính mình lúc nào thấy đẹp là sà vào mua, chẳng việc gì phải lao vào sắm đồ Tết, đôi khi vừa mắc vừa không hợp ý vì không phải lúc nào cũng sẵn thứ mình muốn. Bánh chưng, giò chả và những thứ ngon lành thì mình mua từ lúc mới 20 Tết và hưởng thụ sạch sẽ. Ăn bánh chưng, giò chả, củ kiệu ... lúc đó mới ngon ác liệt và tới Tết thì mẹ con mình đã no. Ba mươi Tết, mình nhét một tủ đồ ăn chật ních, cả rau, cả thịt cá linh tinh. Mình luộc một con gà vào ngày 30, hai đứa nhóc nhảy vào xé gà ăn, chả thèm chặt, Chíp gặm đùi gà tới lúc cả má cũng bóng nhẫy. Ngày Tết mọi người than ngán đồ ăn Tết, thiếu rau chứ nhà mình là rau phải đầy đủ. Mùng hai đã lượn được ra chợ, rau xanh bán lặc lè, chỉ sợ thiếu tiền. Còn thịt cá, mình cứ lấy ra nấu từ từ, đến tận mùng sáu may ra mới hết. Hôm mùng hai, có em hỏi mình ăn gì, mình bảo nhà mình hôm nay ăn sườn non kho, rau bó xôi xào tỏi và canh bầu nấu tôm, em ấy cứ trố mắt ra, bảo "chị mà nấu ăn á" rồi thách mình post đồ ăn lên facebook. Cái này là không có mình à, cơm mình mình ăn, tội tình gì phải khoe ngoan khoe đảm trên mạng. Mình nấu mỗi con mình khen ngon thì mình tưởng nó ngon, khoe lắm bà con tưởng khéo, rủi đến nhà mình ăn cơm giàu tưởng tượng quá lại thất vọng. Mà sao bạn bè mình nghe đến mình cơm nước, làm việc nhà cứ trố mắt ra, ai cũng nghĩ mình chỉ giỏi ăn chơi nhảy nhót. Ngay cả ba mình, hồi xưa tặng ông một bình hoa lan vũ nữ bằng voan mình làm, ba mình cứ kêu mua làm gì cho tốn kém, bảo cụ rằng con làm, cụ thủng thẳng bảo đúng một câu : "chị lại bốc phét chứ làm sao chị làm được thứ này". Lần khác, một bà bạn quen đến nhà, ngắm nghía bình hoa hồng mình làm cho con bạn, hỏi mình mua ở đâu. Bảo "em làm", bà ấy ngẫm nghĩ xong bảo : "là em mua hoa về cắm bình hả ?". Mình cãi : "Đã bảo em làm, mua về cắm là thế nào ?". Lại ngẫm nghĩ : "Là mày mua lá, mua hoa về kết lại thành cành rồi cắm hả ?". Mình cáu : "Dạ thưa mẹ, con làm từng cái lá một, không có cái gì mua ngoài vải và kẽm cả, hiểu chưa". Thế mà mặt vẫn nửa tin nửa ngờ đến tận lúc ra về, cứ như mình bốc phét. Sau đó chán, chả thèm giải thích với ai.
Mình là cứ thủng thẳng sống cho mình thôi.
Lại quay lại chuyện Tết. Đối với mình, Tết trở nên bình thường và nhạt như nước ốc sau khi mẹ chết, nếu không muốn nói thẳng ra là mình ghét Tết. Tết sau khi mẹ mất là những cái Tết xa nhà đơn độc ở một nơi nào đó với một lũ khách Tây xì xồ, và đêm về, say bét nhè với đám lái xe, hướng dẫn cũng xa nhà giống mình. Xa thêm một chút nữa là Tết đơn độc trong khách sạn, bar hay nhà hàng cũng ở một thành phố nào đó vì kẹt hợp đồng chưa ký xong, về nhà không được, mà có thể về cũng chẳng thích về vì không có ai chờ đợi. Mười mấy năm lấy chồng thì Tết là dịp phải cỗ bàn, hầu hạ một lũ người xa lạ, chào mỏi mồm và nói những câu chuyện xã giao nhạt thếch đến tận nửa đêm. Tết nào mình cũng gầy đi bốn năm kg. Gọi là kỳ nghỉ mà quá hành xác, chỉ ngóng mau mau đi làm thoát nợ. Mình toàn phải nấu cỗ bàn cho cả mấy chục miệng ăn, từ khai vị đến tráng miệng, mà nói ra đố đứa bạn nào của mình nó tin. Mỗi con mình tin là mình biết nấu ăn.
Thôi, chả ai tin càng tốt, đỡ phải hầu. Từ hồi mình li dị đến giờ, toàn trai nấu cho mình ăn vì hỏi mình có biết nấu ăn không, mình gọn lỏn : "Không, không thích nấu ăn". Thế là tự dưng có người nấu cho mình ăn, ăn xong lại còn đem chén bát đi rửa, chả dám nhờ mình, chắc sợ mình đập vỡ chén bát thì móm.
Kể cả chàng, cũng chẳng biết mình có thể nấu chín đồ ăn, hỏi "ai nấu cho em ăn", mình trả lời không biết ngượng : "con gái em".
Cuối tháng ba này chàng vào Saigon, lại phải nấu cho mình ăn thôi. Được cái mình ăn xong, ngon hay dở mình cũng khen tới tấp, chàng nào cũng phổng mũi tự hào. Mình không nịnh thì thôi, khi cần, tài nịnh của mình phải gọi là thần sầu. Ông bà mình gọi đó là "mồm miệng đỡ chân tay".
Mình chỉ bắt đầu cảm nhận không khí Tết từ năm năm nay. Tết tức là con được ở nhà. Tết tức là nghỉ, là mẹ con được thoải mái lê la với nhau, ăn, tán chuyện và ngủ chây ra đến chiều cũng không ảnh hưởng đến cha con thằng nào cả.
Và từ hồi cấm cửa hẳn chồng cũ, Tết với mình đúng là thiên đường. Đáng lý ra mình phải nghĩ đến chuyện này sớm hơn. Lượn bớt được đứa nào tốt đứa nấy.
Nhưng Tết mình tuyệt đối không thích đi ra đường, cũng chẳng tha thiết ngắm hội hoa xuân, năm nào chả giống năm nào, xem một lần là đủ cho cả chục năm, người thì đông như hũ nút, nắng thì nắng quá thể, mọi thứ mắc như ranh. Lượn một phát là đi vài triệu. Thôi, để thời gian mình ngủ cho lành. Mình lại không thích hoa.
Chỉ khổ cho lũ con mình có một bà mẹ chẳng giống ai.
Năm nay lại còn tàn tệ hơn năm ngoái, chẳng đi xem phim, chẳng Pizza Inn hay Crescent Mall ... Cả nhà phải ở nhà pha sữa, nuôi một con ranh mới mở mắt - thằng Sâu. Dân lang thang cơ nhỡ mà rất tinh tướng, chỉ thích uống sữa nóng, sữa lạnh là lè ra, tay đẩy đẩy trông rất gớm. Được cái con nhà mình đứa nào cũng thích mèo con, hùng hục phục vụ mà chẳng cau có gì, nhất là em Xù.
Em ấy còn bảo nhờ có Sâu mà em ấy cảm thấy mùa xuân đang đến gần - nghe giọng điệu cứ như đoàn viên cộng sản. Kinh !
Tết xong rồi đấy. Hết mùng hai là nhà mình hết Tết, nhưng cả nhà vẫn còn đang được nghỉ, hưởng thụ ăn uống và ngủ nghê. Mình thì mới có cái blog này để buôn linh tinh dù chỉ là một mình :)
Mình vốn rất dễ hạnh phúc.
Mình ngồi gật gù như sắp chết cho đến tận khi phải tắm một phát mới tỉnh ra, thấy đời tươi hơn một tí. Mình là người thích tắm và hay dùng tắm như một giải pháp xả stress. Chính vì vậy mà mình sẵn lòng chi tiền cho những loại sữa tắm cầu kỳ, thơm tho một tí. Một bánh xà bông Camay hoặc một chai sữa tắm loại chung chung bán đầy khắp các siêu thị thường không bao giờ làm mình thỏa lòng, và khi đã tắm gọi là xả stress, không bao giờ mình mất dưới hai tiếng. Mình thích nhất là tắm buổi sớm, gội đầu, tẩy da chết, chà xát đến tận gót chân và sau đó, mình thường để mình trần khoảng mười lăm phút, nửa tiếng, thoa kem, xức nước hoa mùi nhẹ nhàng và tận hưởng nắng sớm chiếu qua cửa sổ để hé mở. Có lẽ cũng vì lý do đó mà mình rất thích nhà hướng đông.
Có một em từng ở chung nhà chục ngày với mình, em tỏ vẻ dị ứng với sự để mình trần và thoa kem lên người của mình. Với em ấy, cái thân hình luôn che kín thì cần gì phải dùng kem, và hình như em ấy cũng ngại khi mình thản nhiên để mình trần đi lại trong phòng mà chẳng ngó ngàng gì đến sự hiện diện của em.
Mình phớt. Thứ nhất là em đang ở nhờ nhà mình và ở lâu, nếu một hai ngày có lẽ mình sẽ khách khí, nhưng mình chẳng thể vì ai mà từ bỏ thú vui quá lâu, nhất là tính mình lại đại ích kỷ. Thứ hai, mình là mình, em ấy là em ấy. Em ấy sợ tắm và cứ tối khuya mới lò dò xách đồ đi tắm, tắm đại khái rồi lò dò bay lên net luôn. Hai ngày em ấy mới tắm một lần và luôn thanh mình rằng em ấy không tắm cũng không có mùi. Quả đấy mình hãi hết người nhưng mình cũng chẳng bình phẩm, thế thì mình phải là người chịu đựng hơn đấy chứ :)
Mình yêu những phụ nữ biết hưởng thụ cho bản thân. Không việc gì phải vì người khác thì mới làm, còn vì mình thì không chịu làm. Ví dụ như có những người đi đâu mới tắm vì sợ người ta chê hôi, còn ở nhà thì mang kiếp cú vì chẳng anh nào dòm. Cũng có những nàng ra ngoài chưng diện hết hồn nhưng đồ lót thì rách teng beng vì ai vạch quần mình ra mà sợ. Mình thì khác, mình chi tiền cho đồ lót, kem thơm rất mạnh tay dù mình toàn ngủ một mình và tình yêu thì ở xa tít tắp. Mình yêu thích đồ lót đẹp, mình thích chiều chuộng mình với hương thơm và những thứ đẹp đẽ. Mình chỉ chịu phép nếu mình không có tiền.
Và mình làm mọi thứ chỉ để cho mình, chả vì thằng nào.
Tính mình vốn lạnh lẽo, thờ ơ với đàn ông từ xưa.
Đôi khi mình phát hiện ra mình cần đàn ông chỉ vì mình muốn cảm thấy mình là đàn bà. Muốn có ai đó để vòi vĩnh, để thi thoảng nó khen mình đẹp, khen mình dễ thương. Muốn có một người để đôi khi ngồi vào lòng cùng xem phim rồi lâu lâu bá cổ hôn một cái (nghe hơi giống cha với con). Ước muốn của mình đơn giản thế nên có thì tốt, không có cũng chẳng làm sao.
Mùng ba Tết, gọi là thế thôi nhưng nhà mình thì chẳng có không khí Tết. Mình không mua đồ mới cho con vì tính mình lúc nào thấy đẹp là sà vào mua, chẳng việc gì phải lao vào sắm đồ Tết, đôi khi vừa mắc vừa không hợp ý vì không phải lúc nào cũng sẵn thứ mình muốn. Bánh chưng, giò chả và những thứ ngon lành thì mình mua từ lúc mới 20 Tết và hưởng thụ sạch sẽ. Ăn bánh chưng, giò chả, củ kiệu ... lúc đó mới ngon ác liệt và tới Tết thì mẹ con mình đã no. Ba mươi Tết, mình nhét một tủ đồ ăn chật ních, cả rau, cả thịt cá linh tinh. Mình luộc một con gà vào ngày 30, hai đứa nhóc nhảy vào xé gà ăn, chả thèm chặt, Chíp gặm đùi gà tới lúc cả má cũng bóng nhẫy. Ngày Tết mọi người than ngán đồ ăn Tết, thiếu rau chứ nhà mình là rau phải đầy đủ. Mùng hai đã lượn được ra chợ, rau xanh bán lặc lè, chỉ sợ thiếu tiền. Còn thịt cá, mình cứ lấy ra nấu từ từ, đến tận mùng sáu may ra mới hết. Hôm mùng hai, có em hỏi mình ăn gì, mình bảo nhà mình hôm nay ăn sườn non kho, rau bó xôi xào tỏi và canh bầu nấu tôm, em ấy cứ trố mắt ra, bảo "chị mà nấu ăn á" rồi thách mình post đồ ăn lên facebook. Cái này là không có mình à, cơm mình mình ăn, tội tình gì phải khoe ngoan khoe đảm trên mạng. Mình nấu mỗi con mình khen ngon thì mình tưởng nó ngon, khoe lắm bà con tưởng khéo, rủi đến nhà mình ăn cơm giàu tưởng tượng quá lại thất vọng. Mà sao bạn bè mình nghe đến mình cơm nước, làm việc nhà cứ trố mắt ra, ai cũng nghĩ mình chỉ giỏi ăn chơi nhảy nhót. Ngay cả ba mình, hồi xưa tặng ông một bình hoa lan vũ nữ bằng voan mình làm, ba mình cứ kêu mua làm gì cho tốn kém, bảo cụ rằng con làm, cụ thủng thẳng bảo đúng một câu : "chị lại bốc phét chứ làm sao chị làm được thứ này". Lần khác, một bà bạn quen đến nhà, ngắm nghía bình hoa hồng mình làm cho con bạn, hỏi mình mua ở đâu. Bảo "em làm", bà ấy ngẫm nghĩ xong bảo : "là em mua hoa về cắm bình hả ?". Mình cãi : "Đã bảo em làm, mua về cắm là thế nào ?". Lại ngẫm nghĩ : "Là mày mua lá, mua hoa về kết lại thành cành rồi cắm hả ?". Mình cáu : "Dạ thưa mẹ, con làm từng cái lá một, không có cái gì mua ngoài vải và kẽm cả, hiểu chưa". Thế mà mặt vẫn nửa tin nửa ngờ đến tận lúc ra về, cứ như mình bốc phét. Sau đó chán, chả thèm giải thích với ai.
Mình là cứ thủng thẳng sống cho mình thôi.
Lại quay lại chuyện Tết. Đối với mình, Tết trở nên bình thường và nhạt như nước ốc sau khi mẹ chết, nếu không muốn nói thẳng ra là mình ghét Tết. Tết sau khi mẹ mất là những cái Tết xa nhà đơn độc ở một nơi nào đó với một lũ khách Tây xì xồ, và đêm về, say bét nhè với đám lái xe, hướng dẫn cũng xa nhà giống mình. Xa thêm một chút nữa là Tết đơn độc trong khách sạn, bar hay nhà hàng cũng ở một thành phố nào đó vì kẹt hợp đồng chưa ký xong, về nhà không được, mà có thể về cũng chẳng thích về vì không có ai chờ đợi. Mười mấy năm lấy chồng thì Tết là dịp phải cỗ bàn, hầu hạ một lũ người xa lạ, chào mỏi mồm và nói những câu chuyện xã giao nhạt thếch đến tận nửa đêm. Tết nào mình cũng gầy đi bốn năm kg. Gọi là kỳ nghỉ mà quá hành xác, chỉ ngóng mau mau đi làm thoát nợ. Mình toàn phải nấu cỗ bàn cho cả mấy chục miệng ăn, từ khai vị đến tráng miệng, mà nói ra đố đứa bạn nào của mình nó tin. Mỗi con mình tin là mình biết nấu ăn.
Thôi, chả ai tin càng tốt, đỡ phải hầu. Từ hồi mình li dị đến giờ, toàn trai nấu cho mình ăn vì hỏi mình có biết nấu ăn không, mình gọn lỏn : "Không, không thích nấu ăn". Thế là tự dưng có người nấu cho mình ăn, ăn xong lại còn đem chén bát đi rửa, chả dám nhờ mình, chắc sợ mình đập vỡ chén bát thì móm.
Kể cả chàng, cũng chẳng biết mình có thể nấu chín đồ ăn, hỏi "ai nấu cho em ăn", mình trả lời không biết ngượng : "con gái em".
Cuối tháng ba này chàng vào Saigon, lại phải nấu cho mình ăn thôi. Được cái mình ăn xong, ngon hay dở mình cũng khen tới tấp, chàng nào cũng phổng mũi tự hào. Mình không nịnh thì thôi, khi cần, tài nịnh của mình phải gọi là thần sầu. Ông bà mình gọi đó là "mồm miệng đỡ chân tay".
Mình chỉ bắt đầu cảm nhận không khí Tết từ năm năm nay. Tết tức là con được ở nhà. Tết tức là nghỉ, là mẹ con được thoải mái lê la với nhau, ăn, tán chuyện và ngủ chây ra đến chiều cũng không ảnh hưởng đến cha con thằng nào cả.
Và từ hồi cấm cửa hẳn chồng cũ, Tết với mình đúng là thiên đường. Đáng lý ra mình phải nghĩ đến chuyện này sớm hơn. Lượn bớt được đứa nào tốt đứa nấy.
Nhưng Tết mình tuyệt đối không thích đi ra đường, cũng chẳng tha thiết ngắm hội hoa xuân, năm nào chả giống năm nào, xem một lần là đủ cho cả chục năm, người thì đông như hũ nút, nắng thì nắng quá thể, mọi thứ mắc như ranh. Lượn một phát là đi vài triệu. Thôi, để thời gian mình ngủ cho lành. Mình lại không thích hoa.
Chỉ khổ cho lũ con mình có một bà mẹ chẳng giống ai.
Năm nay lại còn tàn tệ hơn năm ngoái, chẳng đi xem phim, chẳng Pizza Inn hay Crescent Mall ... Cả nhà phải ở nhà pha sữa, nuôi một con ranh mới mở mắt - thằng Sâu. Dân lang thang cơ nhỡ mà rất tinh tướng, chỉ thích uống sữa nóng, sữa lạnh là lè ra, tay đẩy đẩy trông rất gớm. Được cái con nhà mình đứa nào cũng thích mèo con, hùng hục phục vụ mà chẳng cau có gì, nhất là em Xù.
Em ấy còn bảo nhờ có Sâu mà em ấy cảm thấy mùa xuân đang đến gần - nghe giọng điệu cứ như đoàn viên cộng sản. Kinh !
Tết xong rồi đấy. Hết mùng hai là nhà mình hết Tết, nhưng cả nhà vẫn còn đang được nghỉ, hưởng thụ ăn uống và ngủ nghê. Mình thì mới có cái blog này để buôn linh tinh dù chỉ là một mình :)
Mình vốn rất dễ hạnh phúc.
Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013
Những cuộc gọi nhỡ
Mùng một Tết, buổi sáng con cái tụ hội bên nhà nội, còn mỗi mình mình tha thẩn bên trong nhà với một đống của nợ là con Nấm, thằng Leopard, con Sâu. Sâu còn bé, cứ nửa tiếng là khóc hét đòi bú một lần, mà rất ranh mồm, chỉ uống sữa ấm, lạnh là nhè ra rồi khóc ư ử. Thế là hai ngày nay mình như gái đẻ, lúc nào cũng chồm chồm pha sữa, áo quần cũng thoang thoảng mùi sữa, phòng cũng gai gai mùi sữa. Giờ mà đi chơi với trai, khéo quần áo cũng mùi sữa, trai mú gì khỏi phải nói, chúng nó chạy hết.
Mà ở nhà đâu phải chỉ cho mèo bú. Hai bà con đi còn dặn mẹ nấu cơm vì "cơm nhà bà nội tụi con ăn không nổi". Mẹ chồng mình là người hay dạy dỗ, đúng theo kiểu tỏ ra nguy hiểm nhưng nấu ăn không tới đâu. Nhớ ngày xưa, mẹ chồng trổ tài nữ công gia chánh, nấu giả cầy, bố chồng xúc đúng một miếng, la toáng lên : "Bà nấu cái gì mà giống chó mửa thế ?". Mình rón rén nhìn vào, hóa ra mẻ bà không xay, không lọc, cứ cho vào lầy nhầy một đống trong nồi. Thế là mình bỏ ăn. Trách bồ chồng sao dùng từ chân thực quá, ấn tượng tới tận bây giờ.
Thế là mình lại phải lụi hụi nấu canh bí cho thằng Leopard, lâu lâu pha sữa cho Sâu, nhân thể cho con Nấm uống ké không nó ganh tị, lại dúi đầu thằng Sâu xuống, khóc nhoe nhóe. Rồi tất tả nấu nui sườn, bỏ thêm khoai tây bi và đậu Hòa Lan vào. Sườn và khoai tây đã ủ từ hôm qua, thơm ngát mũi. Rồi ngứa tay, lại đem thằng Leopard ra tắm và xức phấn thơm. Ngày mùng một, anh ấy thơm ngát mũi mùi Enchanteur, ăn chơi y một con đàn bà.
Con về, hỉ hả ăn. Mình cũng làm một tô rồi mệt, lăn ra ngủ. Loáng thoáng nghe tiếng điện thoại trong khi ngủ nhưng không thể mở mắt. Thế mà nghe Sâu khóc, lại bật dậy như có lò xo, đút sữa rồi ật ra ngủ tiếp. Đêm qua mình thức đến gần bốn giờ sáng, chả làm gì, đơn giản là thích thức vào đêm giao thừa. Chàng của mình đêm qua hơn 12h lết về, gọi cho mình : "Darling, I am ok but I am nearly dead". Chả dead sao được khi bar đông hơn kiến tới gần 1h sáng. Hôm nay thì chuồn luôn, chỉ nhắn cho mình hai cái msg với icon hôn tíu tít. Thôi, vờ vịt còn hơn không :)
Tỉnh dậy, điện thoại bốn cuộc gọi nhỡ.
Cuộc đầu tiên là của ba. Mình đúng là con bất hiếu. Mỗi lần thấy ba gọi là thấy chán, chả thấy mừng. Vì ba thăm hỏi ít mà than thở hoặc sụt sịt phần nhiều. Từ hồi nhỏ, mình với ba đã không hợp. Ba yếu đuối, chuyện gì cũng thích làm cho to lên. Mình thì lạnh lùng sắt đá, lì lợm câng câng, càng nói càng bướng, là cái gai trong mắt ba. Mình gần như không khóc. Ba thì hở ra là khóc. Mình không thích nước mắt, đặc biệt là nước mắt đàn ông. Lớn lên vẫn vậy, anh nào đem nước mắt ra dọa mình coi như phản tác dụng. Mình trốn luôn. Nhưng ba gọi là phải gọi lại, dù chán tới đâu. Đời rất dở nhưng tuyệt đối phải niềm nở.
Cuộc thứ hai là của con bạn thân. Chắc nó tìm mình không ra trên yahoo, số kia thì tắt nên gọi lại số này mắng mỏ. Bọn bạn mình vốn ghét gọi điện thoại cho mình, vốn mang tiếng di động, xài hai ba máy nhưng khi cần máy nào cũng ngoài vùng phủ sóng. Tối sẽ gọi cho nó.
Cuộc thứ ba là của người yêu cũ. Có khuyến mãi cả một tin nhắn. Chắc nhắn mãi trên yahoo, facebook mình vẫn lững lờ nên gọi điện thoại, nhắn luôn cho chắc rằng mình không thể chối là không nhận được cuộc gọi nào. Chàng nhắn cho mình để chúc Tết, có điều oái oăm là chúc mình vui với tình yêu mới nhưng lại thòng theo câu : "I miss you very much". Hôm nọ còn rủ mình làm "friends with benefit" mới ghê. Mình thủng thỉnh bảo : "Sorry, I can't be a fuck machine after wonderful things we had". Cô bạn mình bảo vẫn gặp chàng đi siêu thị Big C một mình, mặt hơi buồn, lại còn bảo mình : "Chị sao không cho anh ấy một cơ hội". Em này đúng kiểu đầu óc qua ba mươi mà vẫn chưa sắt lòng với đàn ông, động tí là thương cảm. Thứ nhất, siêu thị đâu phải chỗ để ríu rít yêu đương, chả đi một mình thì đi mấy mình, mà đi một mình vừa đi vừa cười thì chúng nó hốt vào nhà thương điên à. Tóm lại chàng có lồng lộn hơn, có nhắc lại "I miss you very much" thêm vài chục lần nữa mình cũng chẳng động lòng, vì lúc nào quanh chàng chẳng có một tá gái hâm mộ, chẳng qua không con nào chịu nổi cái tính ất ơ của chàng thôi. Mình nghĩ đối với trai, mình là một đứa rất mát tính và dễ hòa hợp : không ghen tuông, không tra gạn, không đeo bám, biết săn sóc, biết chiều chuộng. Tiếc là chuyện bình thường. Kệ chàng ! Mình nhắn lại độc một câu : "Thank you dear. I wish you a happy Lunar New Year". Xong.
Cuộc thứ 4 là của ông bác già - đã 81 tuổi. Bác viết thư cho mình, gọi điện cho mình, lâu lâu túm được mình một lần ... Mình cứ suy nghĩ mãi có nên gọi lại không rồi lại thôi. Có điều, lòng day dứt nhưng lại hậm hực. Mười mấy năm nay, có bao giờ bác hỏi tới mình, giờ mất liên lạc với hai người kia lại xoay sang tra mình suốt. Mình sợ nhất phải nghe tra hỏi tại sao không về nhà, tại sao không chăm sóc chị em, tại sao và tại sao .... Chẳng ai hỏi dạo này mẹ con mình sống chết thế nào, thiếu đủ ra sao ... Có điều, biết rằng bác đã 81 tuổi, biết rằng một mai có thể không bao giờ nhìn thấy nữa, lòng cũng nao nao ...
Mười mấy năm trời, chẳng bao giờ ai trong gia đình buồn hỏi mình có thể sống nổi không, có hạnh phúc không ? Chỉ là đến lúc nào cần thiết, hỏi chuyện này, chuyện kia đứa nào lo, tết có về nhà không, chuyện này, chuyện nọ phải làm thế nào ? Lúc đó, mình sẽ được nhớ đến.
Bốn cuộc gọi nhỡ chỉ có một cuộc làm mình mỉm cười. Trai mú thì mình quên phắt. Chỉ còn "gia đình", hai tiếng chua chát đấy làm buổi chiều của mình tự dưng tang thương, lạnh lẽo. Mùng một, họ cũng chả bao giờ tha cho mình, không người này thì người khác.
Sao mình không thể nghĩ rằng chiều mùng một, người bác già yếu và cô quạnh muốn nghe ai đó nói chuyện, thế thôi. Thật sự mình không thể nghĩ thế, mình là thú mất rồi ! Mình thấy rất lạnh lùng và mệt mỏi.
Thế là mình im lặng. Chiều nấu cơm, xẻ dưa cho con ăn, lặp lại hành trình hầu con, hầu chó hầu mèo. Tối hai mẹ con đốt vàng mã ở sân sau. Em Xù đã lăn ra ngủ từ chập tối. Mình thích hai mẹ con ngồi với nhau tối đầu năm, con thủ thỉ, mẹ cũng thủ thỉ và lửa thì bập bùng, nhang khói thơm ...
Chị chủ nhà bảo mình : "Nhìn em rất lạnh, cách nói của em cũng rất lạnh, nhưng chị không thể tin em là người tệ bạc, mắt em rất đẹp, có bao nhiêu điều trong đó".
Bà này chắc hồi đi học giỏi Văn và mơ mộng. Hơn mình mười mấy tuổi mà còn rất đẹp, mắt vẫn mơ màng và nói chuyện một câu, nước mắt vòng quanh một câu.
Khóc được là tốt.
Mình thì quên cả khóc nó ra làm sao rồi ấy chứ !
Trừ khóc để đong giai.
Mà ở nhà đâu phải chỉ cho mèo bú. Hai bà con đi còn dặn mẹ nấu cơm vì "cơm nhà bà nội tụi con ăn không nổi". Mẹ chồng mình là người hay dạy dỗ, đúng theo kiểu tỏ ra nguy hiểm nhưng nấu ăn không tới đâu. Nhớ ngày xưa, mẹ chồng trổ tài nữ công gia chánh, nấu giả cầy, bố chồng xúc đúng một miếng, la toáng lên : "Bà nấu cái gì mà giống chó mửa thế ?". Mình rón rén nhìn vào, hóa ra mẻ bà không xay, không lọc, cứ cho vào lầy nhầy một đống trong nồi. Thế là mình bỏ ăn. Trách bồ chồng sao dùng từ chân thực quá, ấn tượng tới tận bây giờ.
Thế là mình lại phải lụi hụi nấu canh bí cho thằng Leopard, lâu lâu pha sữa cho Sâu, nhân thể cho con Nấm uống ké không nó ganh tị, lại dúi đầu thằng Sâu xuống, khóc nhoe nhóe. Rồi tất tả nấu nui sườn, bỏ thêm khoai tây bi và đậu Hòa Lan vào. Sườn và khoai tây đã ủ từ hôm qua, thơm ngát mũi. Rồi ngứa tay, lại đem thằng Leopard ra tắm và xức phấn thơm. Ngày mùng một, anh ấy thơm ngát mũi mùi Enchanteur, ăn chơi y một con đàn bà.
Con về, hỉ hả ăn. Mình cũng làm một tô rồi mệt, lăn ra ngủ. Loáng thoáng nghe tiếng điện thoại trong khi ngủ nhưng không thể mở mắt. Thế mà nghe Sâu khóc, lại bật dậy như có lò xo, đút sữa rồi ật ra ngủ tiếp. Đêm qua mình thức đến gần bốn giờ sáng, chả làm gì, đơn giản là thích thức vào đêm giao thừa. Chàng của mình đêm qua hơn 12h lết về, gọi cho mình : "Darling, I am ok but I am nearly dead". Chả dead sao được khi bar đông hơn kiến tới gần 1h sáng. Hôm nay thì chuồn luôn, chỉ nhắn cho mình hai cái msg với icon hôn tíu tít. Thôi, vờ vịt còn hơn không :)
Tỉnh dậy, điện thoại bốn cuộc gọi nhỡ.
Cuộc đầu tiên là của ba. Mình đúng là con bất hiếu. Mỗi lần thấy ba gọi là thấy chán, chả thấy mừng. Vì ba thăm hỏi ít mà than thở hoặc sụt sịt phần nhiều. Từ hồi nhỏ, mình với ba đã không hợp. Ba yếu đuối, chuyện gì cũng thích làm cho to lên. Mình thì lạnh lùng sắt đá, lì lợm câng câng, càng nói càng bướng, là cái gai trong mắt ba. Mình gần như không khóc. Ba thì hở ra là khóc. Mình không thích nước mắt, đặc biệt là nước mắt đàn ông. Lớn lên vẫn vậy, anh nào đem nước mắt ra dọa mình coi như phản tác dụng. Mình trốn luôn. Nhưng ba gọi là phải gọi lại, dù chán tới đâu. Đời rất dở nhưng tuyệt đối phải niềm nở.
Cuộc thứ hai là của con bạn thân. Chắc nó tìm mình không ra trên yahoo, số kia thì tắt nên gọi lại số này mắng mỏ. Bọn bạn mình vốn ghét gọi điện thoại cho mình, vốn mang tiếng di động, xài hai ba máy nhưng khi cần máy nào cũng ngoài vùng phủ sóng. Tối sẽ gọi cho nó.
Cuộc thứ ba là của người yêu cũ. Có khuyến mãi cả một tin nhắn. Chắc nhắn mãi trên yahoo, facebook mình vẫn lững lờ nên gọi điện thoại, nhắn luôn cho chắc rằng mình không thể chối là không nhận được cuộc gọi nào. Chàng nhắn cho mình để chúc Tết, có điều oái oăm là chúc mình vui với tình yêu mới nhưng lại thòng theo câu : "I miss you very much". Hôm nọ còn rủ mình làm "friends with benefit" mới ghê. Mình thủng thỉnh bảo : "Sorry, I can't be a fuck machine after wonderful things we had". Cô bạn mình bảo vẫn gặp chàng đi siêu thị Big C một mình, mặt hơi buồn, lại còn bảo mình : "Chị sao không cho anh ấy một cơ hội". Em này đúng kiểu đầu óc qua ba mươi mà vẫn chưa sắt lòng với đàn ông, động tí là thương cảm. Thứ nhất, siêu thị đâu phải chỗ để ríu rít yêu đương, chả đi một mình thì đi mấy mình, mà đi một mình vừa đi vừa cười thì chúng nó hốt vào nhà thương điên à. Tóm lại chàng có lồng lộn hơn, có nhắc lại "I miss you very much" thêm vài chục lần nữa mình cũng chẳng động lòng, vì lúc nào quanh chàng chẳng có một tá gái hâm mộ, chẳng qua không con nào chịu nổi cái tính ất ơ của chàng thôi. Mình nghĩ đối với trai, mình là một đứa rất mát tính và dễ hòa hợp : không ghen tuông, không tra gạn, không đeo bám, biết săn sóc, biết chiều chuộng. Tiếc là chuyện bình thường. Kệ chàng ! Mình nhắn lại độc một câu : "Thank you dear. I wish you a happy Lunar New Year". Xong.
Cuộc thứ 4 là của ông bác già - đã 81 tuổi. Bác viết thư cho mình, gọi điện cho mình, lâu lâu túm được mình một lần ... Mình cứ suy nghĩ mãi có nên gọi lại không rồi lại thôi. Có điều, lòng day dứt nhưng lại hậm hực. Mười mấy năm nay, có bao giờ bác hỏi tới mình, giờ mất liên lạc với hai người kia lại xoay sang tra mình suốt. Mình sợ nhất phải nghe tra hỏi tại sao không về nhà, tại sao không chăm sóc chị em, tại sao và tại sao .... Chẳng ai hỏi dạo này mẹ con mình sống chết thế nào, thiếu đủ ra sao ... Có điều, biết rằng bác đã 81 tuổi, biết rằng một mai có thể không bao giờ nhìn thấy nữa, lòng cũng nao nao ...
Mười mấy năm trời, chẳng bao giờ ai trong gia đình buồn hỏi mình có thể sống nổi không, có hạnh phúc không ? Chỉ là đến lúc nào cần thiết, hỏi chuyện này, chuyện kia đứa nào lo, tết có về nhà không, chuyện này, chuyện nọ phải làm thế nào ? Lúc đó, mình sẽ được nhớ đến.
Bốn cuộc gọi nhỡ chỉ có một cuộc làm mình mỉm cười. Trai mú thì mình quên phắt. Chỉ còn "gia đình", hai tiếng chua chát đấy làm buổi chiều của mình tự dưng tang thương, lạnh lẽo. Mùng một, họ cũng chả bao giờ tha cho mình, không người này thì người khác.
Sao mình không thể nghĩ rằng chiều mùng một, người bác già yếu và cô quạnh muốn nghe ai đó nói chuyện, thế thôi. Thật sự mình không thể nghĩ thế, mình là thú mất rồi ! Mình thấy rất lạnh lùng và mệt mỏi.
Thế là mình im lặng. Chiều nấu cơm, xẻ dưa cho con ăn, lặp lại hành trình hầu con, hầu chó hầu mèo. Tối hai mẹ con đốt vàng mã ở sân sau. Em Xù đã lăn ra ngủ từ chập tối. Mình thích hai mẹ con ngồi với nhau tối đầu năm, con thủ thỉ, mẹ cũng thủ thỉ và lửa thì bập bùng, nhang khói thơm ...
Chị chủ nhà bảo mình : "Nhìn em rất lạnh, cách nói của em cũng rất lạnh, nhưng chị không thể tin em là người tệ bạc, mắt em rất đẹp, có bao nhiêu điều trong đó".
Bà này chắc hồi đi học giỏi Văn và mơ mộng. Hơn mình mười mấy tuổi mà còn rất đẹp, mắt vẫn mơ màng và nói chuyện một câu, nước mắt vòng quanh một câu.
Khóc được là tốt.
Mình thì quên cả khóc nó ra làm sao rồi ấy chứ !
Trừ khóc để đong giai.
Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013
Soi bóng trong gương
Một ngày không có chàng đủ để mình nguôi cơn đanh đá và cô đơn. Khi cơn giận qua đi, người ta thường nhớ đến những điều tốt đẹp của nhau. Khi ngồi một mình trên sân thượng, mình chợt nhớ đêm qua, trước khi cãi cọ, chàng còn bảo : "Bao giờ anh cưới em, anh chẳng còn cần gì nữa, hai đứa mình sẽ lên thuyền sống lang thang cùng nhau". Mình nhớ những lúc mình đơn độc giữa đất trời, chỉ có chiếc điện thoại trong tay, anh đã dỗ dành mình một cách bất lực và bối rối khi đoán được đầu dây bên kia, giọng mình đang sũng nước mắt. Có những sự thân thiết chỉ khi mất đi rồi người ta mới chợt nhận ra.
Và chàng block mình, lúc đầu mình rất thản nhiên nhưng cái công dụng unblock của facebook làm mình có cảm giác đời này, kiếp này mình sẽ không bao giờ gặp chàng nữa. Giống như giữa chàng với mình đã cách nhau trùng điệp núi sông, chàng đã tan vào mây khói của Plymouth ....
Thật ra chỉ là cúp máy thôi - sao mà không thể tha thứ cho nhau.
Mà sao dạo này mình thích delete - block thế không biết, cả ngoài đời, cả trên facebook.
Sao mình có thể delete một người luôn dịu dàng với mình - chỉ là hay dỗi.
Sao mình lại thích làm cho công bằng những nỗi đau - cúp điện thoại - đổi bằng xóa quan hệ, unfriend - làm bẽ mặt.
Mình soi mình trong gương, một người đàn bà xanh xao và u ám. Người bà đẹp luôn có tâm hồn đẹp. Một người đàn bà không thể quên tổn thương, không thể quên thù hận như mình nhìn giống quỷ xấu xa. Có một thứ mình ghét nhất ở mình đó là sự giận dữ khôn nguôi - luồn dưới da thịt mình từ bao nhiêu năm nay - sau một cuộc li dị. Con rắn giận dữ bao nhiêu năm không ngủ, hút từ từ sự thánh thiện, sự dịu dàng, niềm tin vào con người và cuộc sống. Má mình bớt hồng, môi mình bớt đỏ, nụ cười lạnh lẽo dần, cho đến lúc trong gương chỉ còn là một hình hài đen xạm.
Bao nhiêu người đã gánh chịu sự cay nghiệt của mình sau hôn nhân. Người mới nhất là chàng, là người sau bao nhiêu năm đã làm mình muốn dừng chân, là người mình muốn già đi cùng mình.
Tối - chàng gọi. Tự nhiên nước mắt mình chảy. Mình nói không có chàng, mình cảm thấy mình chỉ còn một mình trên mặt đất này. Và mình hỏi một câu vô duyên chưa từng có : "Sao anh lại block em, sao anh lại làm cho em không thể nào nhìn thấy anh được nữa ?"
Mây núi đã không che khuất người thương.
Và chàng block mình, lúc đầu mình rất thản nhiên nhưng cái công dụng unblock của facebook làm mình có cảm giác đời này, kiếp này mình sẽ không bao giờ gặp chàng nữa. Giống như giữa chàng với mình đã cách nhau trùng điệp núi sông, chàng đã tan vào mây khói của Plymouth ....
Thật ra chỉ là cúp máy thôi - sao mà không thể tha thứ cho nhau.
Mà sao dạo này mình thích delete - block thế không biết, cả ngoài đời, cả trên facebook.
Sao mình có thể delete một người luôn dịu dàng với mình - chỉ là hay dỗi.
Sao mình lại thích làm cho công bằng những nỗi đau - cúp điện thoại - đổi bằng xóa quan hệ, unfriend - làm bẽ mặt.
Mình soi mình trong gương, một người đàn bà xanh xao và u ám. Người bà đẹp luôn có tâm hồn đẹp. Một người đàn bà không thể quên tổn thương, không thể quên thù hận như mình nhìn giống quỷ xấu xa. Có một thứ mình ghét nhất ở mình đó là sự giận dữ khôn nguôi - luồn dưới da thịt mình từ bao nhiêu năm nay - sau một cuộc li dị. Con rắn giận dữ bao nhiêu năm không ngủ, hút từ từ sự thánh thiện, sự dịu dàng, niềm tin vào con người và cuộc sống. Má mình bớt hồng, môi mình bớt đỏ, nụ cười lạnh lẽo dần, cho đến lúc trong gương chỉ còn là một hình hài đen xạm.
Bao nhiêu người đã gánh chịu sự cay nghiệt của mình sau hôn nhân. Người mới nhất là chàng, là người sau bao nhiêu năm đã làm mình muốn dừng chân, là người mình muốn già đi cùng mình.
Tối - chàng gọi. Tự nhiên nước mắt mình chảy. Mình nói không có chàng, mình cảm thấy mình chỉ còn một mình trên mặt đất này. Và mình hỏi một câu vô duyên chưa từng có : "Sao anh lại block em, sao anh lại làm cho em không thể nào nhìn thấy anh được nữa ?"
Mây núi đã không che khuất người thương.
Một ngày khờ nờ
Định nghĩa thế nào là một ngày khờ nờ ? Với mình, một ngày khờ nờ là ngày đen như chó mực, từ bảnh mắt đến tối mù toàn chuyện bực mình. Và chỉ cần mình không cảnh giác, cáu điên lên là sẽ rơi vào tình trạng quicksand, kiểu như cát lún, càng giãy càng chết.
Ngày hôm qua là ngày đen đủi. Mình cãi nhau vô thưởng vô phạt với một lũ. Hầm hừ đến tận chiều. Mọi cuộc nói chuyện đều có khuynh hướng đạp đổ, chắc do từ phía mình. Mãi đến tận tối, đứng một mình trên lầu nghe Barcarolle trong gió lộng, lòng tạm dịu lại. Và bùm, chàng gọi. Đến bây giờ mình vẫn tự hỏi sao người ta có thể thương nhau nhanh thế rồi ghét nhau cũng nhanh thế. Hay là chỉ mình ghét chàng, còn chàng thì vừa giận, vừa tủi ? Mình thì mình ghét. Mình ghét nhất khi nào mình đang chìm trong khổ sở lại có thêm một đứa dúi mình xuống. Mình ghét nhất khi nào đang nói chuyện chỉ cần không vừa ý là có một đứa dập điện thoại ngay trước mũi mình. Đồ bất lịch sự. Chàng là thứ đó, làm cái trò dập máy trước mũi mình rất chuyên nghiệp dù đã có lần mình nhắc nhở chàng đừng bao giờ làm thế, rất tổn thương nhau. Thói đời, cái gì đã quen tay vốn khó bỏ. Hơn nữa chàng nghĩ dỗi xong mình sẽ dỗ, cùng lắm vài chục ngày không nói chuyện như lần trước là xong.
Nhưng hôm nay là ngày đen của mình và của chàng luôn. Sau khi mình gọi lại mà chàng không bắt máy, mình lạnh lùng tuyên bố chia tay với vài câu rất bố láo khinh người, mình gỡ relationship trên facebook, mình unfriend chàng và mình đi ngủ. Bọn bạn mình đã quen với chuyện mình đổi relationship xoành xoạch trên facebook, hẳn không lạ. Nhưng bọn bạn chàng, bọn đàn ông lắm chuyện đã um lên khi chàng để relationship với mình hẳn sẽ khó cho chàng giải thích. Nghĩa là trong chuyện này, đứa nào chơi với hạng trẻ ranh hơn mình, đứa đó là đứa mất mặt. Lâu rồi mình không biết đến từ "mất mặt", vì nói thật, mình chẳng còn quan tâm đến cảm giác của chính mình nữa là ...
Và sáng nay, mình nhận ra ... mình chỉ unfriend chàng thôi, chàng còn gớm ghiếc hơn, block mình trên facebook. Thôi, chàng block cũng phải, chàng đỡ phải nhìn thấy mặt mình, đỡ thấy mình nhăn nhở trên mạng, đỡ đau lòng, đỡ tự ái, nói chung đỡ đủ thứ khi đày cái facebook của mình đi biệt xứ. Em vĩnh biệt chàng - người đã hứa không bao giờ làm tổn thương em rồi lại hí hoáy xúc phạm em dễ như người ta gọt táo ăn. Mình viết cho chàng mấy câu gửi msg tại facebook : "When a man promise not to hurt you, just consider that he is telling a fairy tale". Mình không viết trên page chàng, vì chàng delete cũng thế và có vẻ quá trẻ con khi cãi nhau trên facebook, mà mình và chàng già hết cả rồi.
Tạm biệt chàng - người từng hứa sẽ mua cho em con Cocker Spaniel thay cho nhẫn cưới và trọn đời này sẽ làm em hạnh phúc. Ôi lời hứa đàn ông.
Nói chung mình tức đến mức không ngủ được, chuyện vãn với Willie đến tận 5h sáng mới lăn ra ngủ. Năm nay đúng là năm ung nhọt - gặp toàn chuyện gì đâu - người gì đâu ....
Hãi tình yêu quá - Chả lẽ bây giờ lại tính đến chuyện one night stand để an ủi những lúc lòng cô quạnh ?
Buổi tối, để kết thúc một ngày khờ nờ cho đầy đủ, mình bị đập đầu vào cầu thang, đau điếng. Tí nữa thì chửi thề.
Tóm lại mình thấy mình cũng rất ung nhọt. Dạo này mình cộc cằn và nóng nảy, thật ra chàng cũng chẳng đáng bị thế - chỉ là dỗi thôi mà. Những lỡ rồi ....hát bài "chia tay sớm bớt đau khổ" vậy :). Mình dạo này vụng đường tu, đường lên tòa sen xa ngút ngàn, đường xuống địa ngục chỉ cách vài gang tay. Sao chỉ vài năm thôi mà tấm lòng thơm thảo ngày xưa xấu đi, bạc đi nhiều thế ?
Ngày hôm qua là ngày đen đủi. Mình cãi nhau vô thưởng vô phạt với một lũ. Hầm hừ đến tận chiều. Mọi cuộc nói chuyện đều có khuynh hướng đạp đổ, chắc do từ phía mình. Mãi đến tận tối, đứng một mình trên lầu nghe Barcarolle trong gió lộng, lòng tạm dịu lại. Và bùm, chàng gọi. Đến bây giờ mình vẫn tự hỏi sao người ta có thể thương nhau nhanh thế rồi ghét nhau cũng nhanh thế. Hay là chỉ mình ghét chàng, còn chàng thì vừa giận, vừa tủi ? Mình thì mình ghét. Mình ghét nhất khi nào mình đang chìm trong khổ sở lại có thêm một đứa dúi mình xuống. Mình ghét nhất khi nào đang nói chuyện chỉ cần không vừa ý là có một đứa dập điện thoại ngay trước mũi mình. Đồ bất lịch sự. Chàng là thứ đó, làm cái trò dập máy trước mũi mình rất chuyên nghiệp dù đã có lần mình nhắc nhở chàng đừng bao giờ làm thế, rất tổn thương nhau. Thói đời, cái gì đã quen tay vốn khó bỏ. Hơn nữa chàng nghĩ dỗi xong mình sẽ dỗ, cùng lắm vài chục ngày không nói chuyện như lần trước là xong.
Nhưng hôm nay là ngày đen của mình và của chàng luôn. Sau khi mình gọi lại mà chàng không bắt máy, mình lạnh lùng tuyên bố chia tay với vài câu rất bố láo khinh người, mình gỡ relationship trên facebook, mình unfriend chàng và mình đi ngủ. Bọn bạn mình đã quen với chuyện mình đổi relationship xoành xoạch trên facebook, hẳn không lạ. Nhưng bọn bạn chàng, bọn đàn ông lắm chuyện đã um lên khi chàng để relationship với mình hẳn sẽ khó cho chàng giải thích. Nghĩa là trong chuyện này, đứa nào chơi với hạng trẻ ranh hơn mình, đứa đó là đứa mất mặt. Lâu rồi mình không biết đến từ "mất mặt", vì nói thật, mình chẳng còn quan tâm đến cảm giác của chính mình nữa là ...
Và sáng nay, mình nhận ra ... mình chỉ unfriend chàng thôi, chàng còn gớm ghiếc hơn, block mình trên facebook. Thôi, chàng block cũng phải, chàng đỡ phải nhìn thấy mặt mình, đỡ thấy mình nhăn nhở trên mạng, đỡ đau lòng, đỡ tự ái, nói chung đỡ đủ thứ khi đày cái facebook của mình đi biệt xứ. Em vĩnh biệt chàng - người đã hứa không bao giờ làm tổn thương em rồi lại hí hoáy xúc phạm em dễ như người ta gọt táo ăn. Mình viết cho chàng mấy câu gửi msg tại facebook : "When a man promise not to hurt you, just consider that he is telling a fairy tale". Mình không viết trên page chàng, vì chàng delete cũng thế và có vẻ quá trẻ con khi cãi nhau trên facebook, mà mình và chàng già hết cả rồi.
Tạm biệt chàng - người từng hứa sẽ mua cho em con Cocker Spaniel thay cho nhẫn cưới và trọn đời này sẽ làm em hạnh phúc. Ôi lời hứa đàn ông.
Nói chung mình tức đến mức không ngủ được, chuyện vãn với Willie đến tận 5h sáng mới lăn ra ngủ. Năm nay đúng là năm ung nhọt - gặp toàn chuyện gì đâu - người gì đâu ....
Hãi tình yêu quá - Chả lẽ bây giờ lại tính đến chuyện one night stand để an ủi những lúc lòng cô quạnh ?
Buổi tối, để kết thúc một ngày khờ nờ cho đầy đủ, mình bị đập đầu vào cầu thang, đau điếng. Tí nữa thì chửi thề.
Tóm lại mình thấy mình cũng rất ung nhọt. Dạo này mình cộc cằn và nóng nảy, thật ra chàng cũng chẳng đáng bị thế - chỉ là dỗi thôi mà. Những lỡ rồi ....hát bài "chia tay sớm bớt đau khổ" vậy :). Mình dạo này vụng đường tu, đường lên tòa sen xa ngút ngàn, đường xuống địa ngục chỉ cách vài gang tay. Sao chỉ vài năm thôi mà tấm lòng thơm thảo ngày xưa xấu đi, bạc đi nhiều thế ?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)