Translate

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

Có thêm một người trong đời

Mình và người tình cãi nhau.  Đúng hơn là chàng gây chuyện và mình chán ngấy.
Mấy ngày hôm nay mình bận, chỉ còn hơn 4 tuần nữa là thi học kỳ II, rồi lớp 12, lớp 9 thi chuyển cấp ngay sau đó một tháng.  Chôm, Chíp rúc đầu học, không giúp được mình bao nhiêu trong chuyện nhà.  Một mình mình soạn bài, làm việc nhà, hầu thằng Leopard, chăm Sâu, chăm Nấm .... Có khi hơn 11h đêm còn đang hùng hục lau nhà, rồi lại hí hoáy soạn bài tiếp tới 1-2h sáng.  Thế mà còn chẳng ăn ai, thỉnh thoảng Xù lại mang một quả sổ liên lạc "không học bài, không làm bài" về nhà.  Mình thưa cả lên facebook, chấm dứt lải nhải ở đây và chỉ khi nào chàng gọi thì mình trả lời, lâu lâu làm vài cái tin nhắn tình cảm lên facebook.

Thế mà rồi vẫn bị gọi là nói dối, là đầu môi chót lưỡi, rồi hờn giận lung tung.

Cảm thấy mệt mỏi.  Mình chẳng giận nhưng hình như sức chịu đựng của mình giờ rất kém và quan niệm của mình về hạnh phúc đã khác xa một thời.  Nếu bảo cần một gia đình để hạnh phúc thì mình hoàn toàn hạnh phúc với Chôm và Chíp.  Đòi hỏi được như con người khác, học giỏi thần thánh, thông minh, nổi trội thì con mình không có.  Nhưng mình biết con mình ngoan tương đối, biết nấu cơm, rửa chén, quét nhà.  Hai đứa cũng yêu mẹ, ngày nghỉ líu ríu ở nhà chơi với mẹ, xem phim chung, tán chuyện giòn giã, lâu lâu nằm chồng chất lên một cái đệm, khoèo chân, cấu mông nhau, cười chí chóe.

Ngay cả khi con hẹn bạn đi chơi hết, ở nhà một mình, cảm giác hạnh phúc của mình là biết con đã lớn.  Mình ngồi âm thầm hồi tưởng về hai con nhóc hồi nảo hồi nao đỏ lè, bé tí xíu, khóc nhức đầu khi đói, khi tã ướt, đầu đầy cứt trâu, giờ đã thành hai nàng chân dài, tóc mướt đen, sáng chiều lượn ra ngõ, trai huýt sáo tụt cả mỏ.

Hạnh phúc đối với mình là những thứ bây giờ mình có thể làm tẹt ga mà không sợ bị điều ra, tiếng vào, không sợ lục đục gia đình.  Thích một cuốn truyện, bộ phim, có thể lặng lẽ ngồi thưởng thức, khóc cười thoải mái.  Mình có thể mua, nhặt bất cứ con gì đem về nhà nuôi, hôn hít mà không sợ làm ai mất lòng, không sợ những con vật yêu quý của mình bị đem vứt rồi phải lang thang đi tìm.

Tết vừa rồi khi phần lớn bạn bè cắm đầu vào dọn nhà, làm bếp, bở hơi tai phục vụ đức ông chồng cùng lũ bạn nhậu, làm tròn bổn phận dâu con với mấy chục công dân nhà chồng, mình với hai đứa vi vu đi ăn ốc, uống cafe.  Chiều 30, mấy mẹ con đè nhau ra tắm muối, thoa kem rồi ngủ đến tận chiều tối.
Mở mắt ra giữa mơ màng, chăn gối thơm, giữa hai con béo quay, chỉ thấy lòng tràn ngập hạnh phúc, đủ để quên đi cực khổ, nợ nần, lo toan của cả một năm, nắm cái tay béo của Chíp, thiếp đi và mong rằng cứ mãi được như thế này, chỉ vậy thôi.

Hạnh phúc của mình bây giờ là một chiều Chủ Nhật bất chợt áo hoa lấm tấm, nước hoa thơm, giày cao gót lóc cóc ra đường, uống cafe tại một góc quán nào đó với bạn bè, cười như nắc nẻ.  Đôi khi chỉ một mình, buổi sáng rất sớm, ngẫu hứng ôm laptop lang thang quán quen, giữa chừng công việc, mở facebook ra like ríu rít ...

Hạnh phúc bây giờ là tối mặt với công việc, việc nhiều thì tiền sẽ nhiều, sẽ lo được cho con đẹp hơn, hạnh phúc hơn, đầy đủ hơn ....

Cái cảm giác này đến hoàn toàn tự nhiên, từ lúc nào chẳng rõ.  Nó không phải là thứ hạnh phúc mình phải cố gắng gồng mình để có trong những tháng ngày hôn nhân.
Lạ kỳ thật, khi lòng buồn, ngồi trước một đống tiền cũng rơi nước mắt.
Khi đã chạm tay vào bình an, chỉ cần gội đầu xong, ngồi hong tóc cũng cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.

Hạnh phúc đầy quá nên cảm giác cần một người đàn ông của năm nào giờ xa lắc, đến nỗi có một người giận hờn vì nhớ, mình cũng chẳng thể thông cảm mà còn thấy khó chịu.  Rồi lẩn mẩn nghĩ, giờ mà có một người để phải chia đôi cái giường, phải hỏi ý mỗi khi muốn làm gì, ăn gì, thương hai con cũng phải ý phải tứ ... liệu có chấp nhận nổi không.

Lần đầu tiên cảm thấy phải yêu thêm một người sao quá khó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét