Một ngày không có chàng đủ để mình nguôi cơn đanh đá và cô đơn. Khi cơn giận qua đi, người ta thường nhớ đến những điều tốt đẹp của nhau. Khi ngồi một mình trên sân thượng, mình chợt nhớ đêm qua, trước khi cãi cọ, chàng còn bảo : "Bao giờ anh cưới em, anh chẳng còn cần gì nữa, hai đứa mình sẽ lên thuyền sống lang thang cùng nhau". Mình nhớ những lúc mình đơn độc giữa đất trời, chỉ có chiếc điện thoại trong tay, anh đã dỗ dành mình một cách bất lực và bối rối khi đoán được đầu dây bên kia, giọng mình đang sũng nước mắt. Có những sự thân thiết chỉ khi mất đi rồi người ta mới chợt nhận ra.
Và chàng block mình, lúc đầu mình rất thản nhiên nhưng cái công dụng unblock của facebook làm mình có cảm giác đời này, kiếp này mình sẽ không bao giờ gặp chàng nữa. Giống như giữa chàng với mình đã cách nhau trùng điệp núi sông, chàng đã tan vào mây khói của Plymouth ....
Thật ra chỉ là cúp máy thôi - sao mà không thể tha thứ cho nhau.
Mà sao dạo này mình thích delete - block thế không biết, cả ngoài đời, cả trên facebook.
Sao mình có thể delete một người luôn dịu dàng với mình - chỉ là hay dỗi.
Sao mình lại thích làm cho công bằng những nỗi đau - cúp điện thoại - đổi bằng xóa quan hệ, unfriend - làm bẽ mặt.
Mình soi mình trong gương, một người đàn bà xanh xao và u ám. Người bà đẹp luôn có tâm hồn đẹp. Một người đàn bà không thể quên tổn thương, không thể quên thù hận như mình nhìn giống quỷ xấu xa. Có một thứ mình ghét nhất ở mình đó là sự giận dữ khôn nguôi - luồn dưới da thịt mình từ bao nhiêu năm nay - sau một cuộc li dị. Con rắn giận dữ bao nhiêu năm không ngủ, hút từ từ sự thánh thiện, sự dịu dàng, niềm tin vào con người và cuộc sống. Má mình bớt hồng, môi mình bớt đỏ, nụ cười lạnh lẽo dần, cho đến lúc trong gương chỉ còn là một hình hài đen xạm.
Bao nhiêu người đã gánh chịu sự cay nghiệt của mình sau hôn nhân. Người mới nhất là chàng, là người sau bao nhiêu năm đã làm mình muốn dừng chân, là người mình muốn già đi cùng mình.
Tối - chàng gọi. Tự nhiên nước mắt mình chảy. Mình nói không có chàng, mình cảm thấy mình chỉ còn một mình trên mặt đất này. Và mình hỏi một câu vô duyên chưa từng có : "Sao anh lại block em, sao anh lại làm cho em không thể nào nhìn thấy anh được nữa ?"
Mây núi đã không che khuất người thương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét