Trăm năm rồi nhỉ mới quay lại blog ....
Có quá nhiều thay đổi trong hơn một năm qua. Đọc lại những điều mình đã viết đôi lúc tưởng ai viết. Có nhiều điều dễ thương đã chết ở trong lòng, có những cứng rắn hơn thay cho yếu đuối, có cảm giác chai sạn thay thế cho bồi hồi ...
Chỉ có niềm tin vào chính mình là còn nguyên vẹn.
Hơn một năm qua, nhiều người tình đã ra đi, nhiều người tình đã quay trở về và chỉ còn duy nhất một người còn ở lại, hoặc nói đúng hơn, lòng vẫn còn muốn giữ. Nhưng cũng chẳng biết lúc nào thì người ấy lại ra đi.
Nhiều người tình chưa hẳn hết cô đơn.
Yêu sâu đậm chưa hẳn là sẽ được yêu mãi một người suốt đời. Trải qua bao nhiêu chuyện, mình đã thôi mong mỏi quá nhiều vào cuộc đời, biết đủ là biết hạnh phúc. Làm sao nắm bắt được cuộc đời và duyên phận. Cái gì đến, sẽ đến, cái gì đi, sẽ đi. Cái gì không phải là của mình, giữ cũng bằng không. Chi bằng an nhiên mà tận hưởng hiện tại.
Có một người đã đến trong cuộc đời mình, ra đi, rồi lại quay về. Có một người đã cho mình biết đến khoảng trống đớn đau khi bị phản bội, khi bị người mình yêu thương nhất quay lưng, và Bạch Tuyết trơ trọi với mụ phù thủy trong tay cầm quả táo độc. Có một người nhất quyết phải dạy cho mình bài học của tha thứ và bắt đầu lại, cho mình biết trái tim đàn ông cũng biết khóc, một khi mặt nạ che chắn với cuộc đời rơi xuống, một khi lòng họ thật sự yêu thương ....
Tối nay Bù Xù bảo mình : "Please forgive me, I am slow and stupid. It takes a long time for me to recognize that we belong to each other. I know, I understand and I come back, I never abandon you again. Give me a chance and I will use all of my time to work it out"
Thôi thì tha thứ và thử một lần tin yêu nữa - dẫu sao cũng cuối đường - biết đâu có người đợi mình. Chỉ một năm trước thôi, khái niệm hôn nhân hoàn toàn xa lạ. Thế mà dạo này, bắt đầu cùng Bù Xù nói đến đám cưới của tháng 8, đến những ngày không còn ai phải ở một mình nữa. Nhớ hồi xưa còn trẻ, rất trẻ, chỉ 18 là cùng, rất thích đứng trước khung cửa sổ rộng của phòng khách căn nhà 30B, nhìn mưa mịt mù. Saigon hồi đó mưa bay trắng trời thơ mộng, làm gì có cảnh chen chúc, ngập ngụa như bây giờ. Mình hay đứng nhìn mưa và mơ một ngày có người chung mộng ngắm mưa bay, chung giấc mơ cùng nhau đi khắp thế gian, cần nhau mọi nẻo đường. Hôn nhân tan vỡ, thay tình nhân như thay áo, giấc mơ ngày cũ phai nhạt đi nhiều. Đôi lúc nhìn lại, chỉ thấy giấc mơ ngày cũ là một vệt mịt mờ.
Thế mà có người đã thắp lại những giấc mơ ....
Một người từng xé nát trái tim mình và rồi quay trở lại, tỉ mẩn, chân thành vá đắp những mảnh rách bằng nước mắt, bằng lòng kiên nhẫn, bằng tình yêu chẳng biết lấy đâu ra nhiều thế, bằng những giấc mơ ngập tràn hoa và nắng.
Chuyện đời thật khó lường ....
Làm sao biết chàng sẽ ra đi ?
Làm sao biết còn có ngày gặp lại nhau để yêu một lần nữa người yêu cũ ....
Có ngày sau không - vĩnh viễn cùng nhau ngắm mưa bay ?
Thôi để thời gian trả lời.