Gần ba năm rồi mới quay lại G+, đọc lại bài viết, một lần nữa ngỡ ngàng. Tháng năm trôi qua nhanh lắm, lòng người đôi khi đổi khác vô cùng đến mức người ta lạ với cả chính mình. Hôm rồi quay lại zing, đọc lại mấy trăm bài viết của Phù Thủy Min, kỷ niệm tràn về và lạ lẫm cũng dâng đầy. Mình đó ư, người đàn bà nửa trẻ con, nửa già dặn, nửa vui, nửa buồn, nửa thần tiên, nửa phù thủy ? Bốn năm trôi qua với bao nhiêu sóng gió thêm vào đủ để người đàn bà 47 tuổi có nhiều hơn những nếp nhăn trên trán, trên môi, và cả trong tâm tưởng ....
Ngày trở lại, nhà đã dời nơi khác, người yêu cũng đã thay và áo cũng đổi cả trăm tà. Chỉ có vài thói quen là cũ kỹ, vẫn thích ngồi cafe một mình, vẫn thích nghe chim sẻ cãi nhau, vẫn ôm mộng dưới những tàn cây um tùm và nghe gió reo mộng mị ....
Đàn bà có thể đổi thay nhan sắc, có thể tàn phai.
Nhưng trái tim thì không.
Nhận ra mình vẫn còn mơ, dù kiểu mơ có khác đi.
Bốn năm qua rồi, vẫn chưa làm được điều mình ao ước, vẫn thất bại, vẫn đi tìm.
Một năm nữa nhé ...