Ngày xưa mẹ mình hay dùng từ "sầu đông" để chỉ mấy bà góa bụa, không chồng. Làm hồi đấy mình tưởng không chồng gớm lắm chứ. Giờ trải qua bao nhiêu chuyện, thấy không chồng sướng hơn có chồng nhiều. Thật ra lúc mới li dị, tự dưng ra đường, tự dưng thuê nhà, tự dưng nuôi con một mình ... bao nhiêu thứ tự dưng, mình không buồn là không đúng. Nhưng năm tháng trôi đi, kiếm được việc làm đủ tiền nuôi con, quen với việc thích thì nấu cơm, không thích thì đi ăn ngoài, nhà cửa thích làm gì thì làm, không ai ý kiến, mình đã hư thân, không còn thấy thú vị với đời sống hôn nhân mà cái gì, muốn hạnh phúc, luôn phải có ý kiến của người khác. Mình trẻ hơn hồi còn lấy chồng dù càng tuổi càng đuổi xuân đi. Và thỉnh thoảng, mình luôn tự hỏi, bao nhiêu lâu nữa mình mới có can đảm bước vào một cuộc hôn nhân khác ?
Các cuộc tình thi nhau ra đi bởi những cái lắc đầu của mình.
Mình biết mình còn vui, mình sẽ chưa biết sợ nếu mình còn khỏe mạnh. Hai chữ "tự do" nó quá quyến rũ.
Hai chữ "sầu đông" mình không thể giác ngộ. Cuộc sống độc thân là sáng sáng chạy lên ban công nhìn chim sẻ đánh nhau, tập tành một chút gọi là rồi tắm, rồi nằm vật ra hưởng thụ hơi mát trong lành của buổi sớm. Sau đó lụi hụi cho mèo chó ăn, ôm ấp từng đứa, gọi con dậy đi học. Con đi học rồi thì soạn bài, đi cafe hoặc lăn ra ngủ ngày. Giấc ngủ kéo dài đến gần trưa, được đánh thức bởi một tách cafe nóng rồi lại lăn vào công việc, vào chó mèo một hai lần nữa. Mình có nhiều hoài vọng, ước mơ hơn là lúc còn có chồng. Ngẫm ra, để có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc đúng như cái nhiệm vụ của nó, chắc chỉ trong mơ, vì hiếm khi có khi nào viên mãn được cả đôi, hiểu nhau và biết vì nhau.
Nếu chẳng có gì thuyết phục như thế thì mình khó lấy thêm một tấm chồng lắm.
Mình cũng thấy mình thay đổi nhiều, dường như thờ ơ hơn xưa với tình yêu. Chàng ở đây mình vui, cười như pháo ran. Chàng và mình hai đứa cùng hài hước và dễ dãi ngang nhau, thích thì nấu ăn, không thích thì ra ăn ngoài, cùng hay cafe, lướt web, tán nhảm. Mình thích đứng ở ban công buổi chiều nhìn xuống đường, chàng cũng thế. Ngày chàng ở đây, ban công luôn có hai đứa bá vai, bá cổ, cười khanh khách.
Vậy mà chỉ hết tuần - chàng đi - mình không thấy nhớ nhiều, chỉ hơi buồn đêm đầu tiên ngủ một mình. Nhưng lại thoải mái hết sức vì không đứa nào bật điều hòa quá lạnh, không đứa nào giành chăn rồi ngáy oang oang vào tai mình ....
Và mình ngủ một giấc không trăn trở tới sáng. Ngày mai hết nhớ.
Ngày mai hết nhớ vì hẹn cafe đông quá. Một tuần không gặp bạn bè tưởng như chết lâu lắm rồi. Ngày mai hết nhớ vì còn một đống các deadline chưa làm và một tỉ thứ chưa kịp đi mua sắm, sửa sang. Mình khấp khởi đợi Chủ Nhật tới để ba mẹ con tắm muối rồi ngủ hết một ngày cho đã ....
Và mình trở lại là một đứa lười điện thoại, lười chat face và cơ nguy ăn mắng rất cao. Cũng may là vào thời điểm tháng này, chàng rất bận.
Bạn mình bảo như vậy chàng và mình chẳng phải tình yêu. Chắc không ? Vì ở với chàng khá thú vị, như một cuộc đổi gió vậy.
Mình nhận ra mình có nhiều điều ước :
- Mình mong ước con mình khỏe mạnh, ngoan ngoãn, học giỏi.
- Mình mong kiếm được nhiều tiền để đi đây đi đó cùng con, cho con những gì vui nhất, tốt nhất.
- Mình ước mình có nhà để thôi vật vã kiếm tiền ầm ầm mỗi tháng mà quên cả nghỉ ngơi.
- Mình ước có chó mới, mèo mới, ước có thêm con thỏ chạy lạch bạch trong nhà như hồi còn bé.
Chưa bao giờ ước một người đàn ông.
Có nghĩa là với mình, "sầu đông" là một từ xa lạ.
Nếu bây giờ cho mình quay lại ngày xưa một lần nữa, mình vẫn chọn có con cái, gia đình vì nơi đó là nơi mình gặp Chôm - Chíp lần đầu tiên, là nơi mình được hạnh phúc làm mẹ. Nhưng mình sẽ li dị sớm hơn rất nhiều, sẽ hất bỏ nhiều chịu đựng mà xưa kia mình không dám.
Nhưng mình vẫn thích có Chôm và Chíp, điều đó không bao giờ thay đổi.
Sầu đông - cảm giác này có lẽ phải đợi thêm vài năm nữa !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét