Ngày xưa mình đọc Andersen, luôn luôn có một tiêu chuẩn là khi còn trẻ con, có thể hiểu được tiếng loài vật, lớn lên là khả năng đó mất luôn. Hồi đó xem chỉ biết là thế, ngụ ý của sâu xa của nhà văn không thể nào mình suy ra. Lớn lên, mới thấy truyện Andersen không chỉ dành cho trẻ con mà còn để ối người lớn suy ngẫm. Tâm hồn con trẻ trong như ngọc, không thù hận, không ghen tị, dễ thứ tha nên mọi thứ yêu thương của thế giới đều có thể dễ dàng hiểu được. Và với trái tim trong veo, đầy mộng mơ, có thể nghe gió hát, lá reo và thú vật trò chuyện như cổ tích.
Đến giờ nhà mình tuy không có khả năng hiểu thú vật nói chuyện như trong cổ tích Andersen nhưng già đến trẻ đều hay có cái trò dịch nhăng nhít mấy con ranh trong nhà nói gì. Kẻ khả năng nhất, hăng hái dịch nhất là em Xù (có lẽ vì trẻ nhất trong nhà chăng ?). Mà các em nhà mình khá lắm mồm nên Xù tha hồ dịch. Ví dụ trời nắng, Leopard sủa ông ổng hai ba tiếng, Xù sẽ dịch : "Mẹ, nó đang nói rằng "Con Chôm kia, trời nắng thế này mà để ông mày ngồi đây à ?". Phải nói rằng khả năng dịch của em Xù không biết có đúng ngoại ngữ chó không, nhưng dịch rất sát với tính tình của từng con vật trong nhà. Thằng Leopard đen trùi trũi, mặt xệ kiểu bố thiên hạ, mắt sáng loáng, đảo như rang lạc, đánh nhau như ngóe, dịch thế kể cũng rất dễ hình dung. Con Sâu, con Nấm vốn là mèo, giọng xin ăn thảo mai, nhẹ nhàng, tình cảm, em Xù sẽ dịch là : "Mẹ ơi, bú tí nào !" - "Mẹ ơi, chị Nấm đánh con" - "Mẹ ơi, Nấm đói vãi rồi". Và phải nói em ấy rất rảnh, ngồi dịch suốt, đâm ra cả nhà bị lây, đến cả mình lâu lâu cũng đú lên, dịch lung tung. Trò này khá thư giãn.
Mình nhớ mình cũng có một thời có thể nghe được gió hát, lá reo, một thời rơi nước mắt rất nhiều khi con Lili nhà mình bị ba đánh đòn oan, nằm lăn lộn giữa sân. Mình cũng có một thời khi con vật nào đó trong nhà chết, nước mắt như mưa, đào hố chôn rồi phủ hoa lên mộ. Trái tim rất dễ cảm thông, dễ nhói đau vì vô vàn lí do vớ vẩn.
Năm tháng trôi qua, trái tim cho con vật thì vẫn tràn đầy, cho người đã vơi quá nửa. Mình trở thành một mụ già mệt mỏi, nhìn đâu cũng thấy tiền, đong gì cũng quy ra thóc. Đôi khi xếp lại những giấc mơ dày đặc thời con gái, đôi khi bực bõ con chuyện gì rất dễ gào lên và nói lời khó nghe. Đôi khi cảm thấy chán lo toan, chán những ngày mở mắt ra là nghĩ đến tiền, trách nhiệm, nghĩa vụ, đã ước được độc thân đi hoang ....
Trong nhà, Chíp Xù là đứa hay bị mắng nhất. Em hay bị mắng bởi nghịch, nghịch quá nên toàn gây tội vạ, phiền nhiễu cho mẹ, nào là cảm nắng, nào là bong xương vì nhảy như cóc, nào là trốn mẹ đi xe đạp sang tận nhà ba cách đó hai cây số, đường xe tải qua lại đông như kiến .... Mẹ quen với con chị chỉ bảo đâu ngồi đó, tưởng đã phát điên vì đứa con út người lúc nào cũng chua lè vì lượn nắng với đào bới.
Có lúc mẹ rất yêu em, nằm hôn hít cả tiếng không chán.
Có lúc mẹ rất chán em, chán đời, em hỏi mẹ ăn gì mẹ cũng không buồn trả lời.
Có lúc mẹ rất giận, mắng em những câu rất chanh chua, một người mẹ không nên nói.
Thế mà em vẫn yêu mẹ, tối nào cũng chong chong đợi mẹ ngủ cùng để được hôn, thỉnh thoảng mẹ bận quá, quát cho, em thở dài đi ngủ.
Mẹ rất tệ. Em rất kiên nhẫn trong tình yêu của mình.
Và hôm qua, khi con mụ mẹ của em đang mặt mày cau có lau chùi nhà tắm bị em làm tung lên, miệng lầm bầm đủ thứ, em đứng tựa cửa, mắt sáng như sao, hai má phính hồng như táo, em nói bằng giọng véo von : "Mẹ ạ, mẹ đúng là người mẹ hoàn hảo. Con yêu mẹ nhất. Cảm ơn mẹ cho Xù uống sữa, cho Xù ăn đậu hũ dồn thịt rất ngon, mẹ gội đầu cho Xù nữa." Mẹ đứng sững lại, tự dưng thấy xấu hổ vô vàn vì đôi khi bực bõ cuộc đời này, mẹ trút vào em những cơn giận chẳng ra sao.
Tối hôm qua, đi ngủ, mẹ thấy một mảnh giấy trên giường, cái trò thư tay con yêu thích : "Mẹ, con mắc màn cho mẹ rồi, mẹ đi ngủ sớm nhé. Con hết bệnh rồi, mẹ đừng lo !"
Mẹ chợt nhớ ra tối hôm qua, khi mẹ đang ho sù sụ, Xù đến bên mẹ, mặt buồn xo : "Mẹ lây bệnh của Xù rồi, ai bảo mẹ cứ đòi nằm chung với Xù". Rồi em xoa má mẹ, ôm mẹ : "Cảm ơn mẹ đã bệnh, mẹ lây bệnh của Xù nên Xù hết bệnh rồi."
Trái tim mẹ già nua, nhăn nhúm, mẹ lúc nào cũng nghĩ xấu cho em, chỉ cần thấy em lóc cóc đi vào, mồ hôi nhễ nhại là mẹ dễ dàng hỏi : "Con lại làm trò gì phải không ? Mẹ mệt rồi đấy ! Mẹ mà điên lên mẹ quật cho bây giờ"
Trái tim em trong trẻo, xinh xắn, mẹ làm bất cứ điều gì vu vơ, em cũng có thể quy ra vô vàn thứ đẹp đẽ.
Mẹ cảm ơn con - con gái nhỏ - đã luôn luôn yêu mẹ, luôn ở bên mẹ dù mẹ là mẹ không ra làm sao.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét