Rất muốn ngủ nhưng không sao ngủ được. Mình phải chờ thêm một tiếng nữa, cái nhà thuốc thân yêu của mình mở cửa thì may ra cơn sốt mới dịu đi. Giải sầu bằng cách viết nhảm trên này. Thật ra mình cũng lơ mơ một chút nhưng bị đánh thức bởi tin nhắn của cô bạn nhỏ hơn mình vài tuổi. Mình không tức nữa, nhưng nói thật là cảm giác rất mệt mỏi và không vui. Mình tự trách mình ngu và yếu đuối khi ốm một tí mà đã nhờ cô ấy đi mua thuốc đâm chả ra làm sao.
Mà cũng lạ, có một cơ số người hoàn toàn cứ hay gật đầu bừa khi được người khác nhờ nhưng không biết khả năng mình làm là bao nhiêu. Đến khi không làm được, lỡ chuyện thì lại bực bõ vì cái đứa nhờ nó dám nặng nhẹ hay cáu với mình. Hôm nay mình rất cáu, cáu bản thân thì đúng hơn, tự trách mình ngu vì đã hơn hai lần nhờ cô ấy mà không rút được kinh nghiệm. Lần thứ nhất, là cô ấy nhờ mình gọi người cài máy vi tính cho cô ta. Thằng bạn thân của mình chạy như điên như cuồng hai ba lần lên xuống nhưng cô ta thì vẫn : "tí em về", "hay đổi sang 3h chiều đi anh". Cô ta không hiểu hoặc không muốn hiểu bạn mình còn cả đống khách hàng, và vì cô ta, cả ngày hôm đó bạn mình chả làm ăn được gì. Khi mình gọi điện thoại cự nự, cô ấy gào lên rằng nhà cô ta đang đủ chuyện chứ có phải cô ta không muốn về đâu. Nhưng điều đơn giản nhất cô ta lại không làm nổi, không cần phải cố về, chỉ cần khi có việc bận, phải cân nhắc xem mình có về được hay không, hủy hẹn từ lúc sáng để người ta còn đi làm ăn, cô ta lại không làm. Và mình đã phải xin lỗi bạn rối rít, ngượng không biết để đâu cho hết.
Mình cũng là người vớ vẩn, biết cô ta là thế nhưng vẫn dại mặt nhờ khi mình chuyển nhà. Hẹn tám giờ, mười giờ mới gọi điện thoại là ngủ quên, lên nhà mình với bộ cánh bóng lộn, bóng đến mức không thể lau chùi, ôm, vác, là những thứ mình rất cần giúp một tay. Tí sau cô ta về, dửng dưng bảo mình là chỉ giúp được buổi sáng thôi. Tong luôn một ngày của mình giữa một núi việc.
Mình chẳng gọi lại cho cô nữa, cảm thấy rất ngán ngẩm. Giận thì không giận. Nói cho cùng, cô gái này khá là tốt, sòng phẳng, nhiệt tình (tuy hơi không đúng lúc) và cũng khá tình cảm. Sau một thời gian dài mình liên lạc lại với cô ấy. Và trong cơn sốt li bì, lại dại mặt nhờ lần thứ ba. Mình đã hỏi đi hỏi lại cô ấy là có thể mua thuốc cho mình trước 12h không, chắc chắn không, cô ấy nói như đinh đóng cột là chỉ khoảng 11h. Đến 12h hơn, vẫn còn chạy nhong nhong hỏi mình nhà thuốc ở đâu. Mình cáu. Còn cô ấy thì phân trần rằng nhà có con mọn, cô ấy phải cố lắm để đi. Cô ấy cố, mình biết, nhưng mình không cần. Đáng lẽ lúc mình nhờ, cô ấy chỉ cần nói rằng cô ấy không thể, mình đã không bí bách thế này.
Thằng con cô ấy bị vác nắng đi tìm nhà thuốc, cô ấy nhắn tin bảo nó ốm shock nắng rồi. Cái tin nhắn ấy cho mình một cảm giác nặng nề. Vì mình mà thằng bé ấy ốm. Mình chỉ thắc mắc một điều, sao cô ấy không từ chối lúc mình nhờ, vì mình có nài nỉ hay vật vã gì đâu, chỉ hỏi "em có thể không ?". Có thì nói có, không thì không, đã không ai bực ai, toàn làm hỏng chuyện.
Nhưng mình không giận, chỉ ngán ngẩm và mình nghĩ, chơi với cô ấy có lẽ mình vẫn chơi, vì thật ra cô ấy không phải là người xấu, nhưng nhờ vả hoặc làm ăn là mình vái cả nón.
Trong tình yêu cũng vậy, có nhiều người rất lạ, khi người ta tỏ ý yêu thương, không yêu cũng không có thái độ rõ ràng, cứ ỡm ờ, mất thì giờ cho cả đôi bên. Sợ nói ra người ta tổn thương mà không biết rằng kéo dài chịu đựng người ta như vậy còn làm người ta tổn thương hơn. Có ai trên đời, trừ mấy thằng hâm, thích sự thương hại ?
Phải hiểu rằng người ta đi tìm tình yêu, là tìm một kẻ mình yêu và yêu mình. Không yêu thì nói rõ cho người ta đi - Đời ngắn tũn, giam người ta thế rồi đùng một hôm bảo "em / anh xin lỗi, anh / em đã cố nhưng không thể", thì thằng nào chả điên lên. Cái đó thật không phải ác vừa.
Thiên hạ bảo mình ác vì mình đã không thích ai là mình lạnh như núi băng, không cho đến một trăm gram cơ hội, xua đuổi bạo tàn. Mình thì coi đó là nhân đạo, chỉ cần chia tay nói năng cho lịch sự, văn hóa, nhưng cái gì đã không thể là phải dứt khoát, tiết kiệm cuộc đời cho nhau đi tìm duyên khác. Có lẽ vì thế mà đến bây giờ, dù cũng bỏ một cơ số kha khá trai, nhưng mình chưa bị chửi lần nào.
Mình phát hiện ra chàng cũng có tính ấy thì phải. Hôm rồi rủ chàng đi coi Die Hard 5 - mình khoái Bruce Willies, chàng vui vẻ nhận lời nhưng sau đó có cái gì cứ mách bảo mình là chàng không thích. Mãi sau, khi mình bỏ luôn Die Hard rủ đi cafe, chàng mới thủ thỉ rằng "anh không thích coi cái phim vớ vẩn ấy, nhưng anh muốn làm em hạnh phúc". May quá, mình không đi ! Die Hard mình có thể đi coi một mình. Mình chúa ghét đi cùng ai không thích, phải chịu đựng những thứ mình thực sự enjoy. Rượu ngon phải có bạn hiền, chịu đựng nhau làm gì cho khổ thân. Thế là sau này, rủ chàng đi đâu mình đều kiểm tra cẩn thận và giải thích cho anh yêu biết rằng nếu anh không thích - anh có thể đi đâu anh thích - em sẽ đi nơi em thích, và quan trọng nhất, em không buồn vì anh không đi, nhưng em sẽ cảm thấy không vui khi biết anh phải chịu đựng thú vui của em.
Ôi đời sao mà nó khổ - Là tự người ta làm khổ bản thân mình, sao không sống đơn giản cho đời thanh thản.
Mình thấy ối anh cứ phải đi theo bạn gái shopping, mặt như cái bị. Mình mà là bạn gái anh í, mình đuổi ngay về nhà, tuyển một con bạn hẩu đi tung tẩy không sướng hơn sao.
Cái này chị em nhà mình cũng có đấy. Cứ lao vào hy sinh nhưng đàn ông vốn vô tâm, chẳng mấy thằng đánh giá được tầm cỡ hy sinh của chị em chúng mình đâu. Nên có thích hy sinh, cũng hy sinh vừa vừa .... sau này khỏi uất hận, than trách.
Sống đơn giản cho đời thanh thản.
Hôm nay nói chung là đen như chó mực, mới sáng ra đã chẳng vui vì chuyện vớ vẩn. Đúng là dại mặt.
Mình sốt quá rồi, chẳng viết nổi nữa, chuồn thôi !
Chị gặp mấy cái cảnh như cô bạn em viết rồi. Em viết thật hay, chính xác từ tên gọi cho con người, sự việc và cả cái cảm xúc của mình khi "ôm" hậu quả.
Trả lờiXóaChán em nhỉ!
Chị nghĩ vụ shopping mang theo người có mặt không vui có khi vì phải nhờ cái túi của người ấy nếu không cứ tung tăng một mình hay cũng bạn hợp ý như em nói có hơn không. Nói chung, có lẽ "hoàn cảnh" mà phải chịu đựng đấy em.
Hây da... em phải tắt cái mã code chứ không thôi bấm miết.
Nói chung cứ tự lực cho đời nó vui vẻ phải không chị. Kiếm được một chỗ để lại nhí nhéo với chị ở đây thiệt là em mừng muốn chết. Mà chị nói em tắt mã code gì ha chị ?
Trả lờiXóa